Trò chuyện & Vị tha

Bài viết của
Xuất bản: | Chỉnh sửa: 05/07/2015 00:00:24

Sau nhiều năm gắn bó qua những thăng trầm, chúng tôi kết luận rằng, 2 điều quan trọng nhất để có cuộc hôn nhân bền bỉ là luôn trò chuyện và vị tha cho nhau.

-002

Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy ngần ngại khi nhận đề tài của Phái đẹp – ELLE bởi “All the men in my life” là một vùng riêng tôi chôn giữ sâu kín trong tim, ít chia sẻ với ai. Làm sao viết về những người đàn ông trong đời tôi một cách trung thực nhất, mà lại không cảm thấy mình đang tự vạch áo cho người xem lưng, nhưng vẫn tìm được sự đồng cảm với bạn đọc?

Tự nhiên, suy nghĩ của tôi bắt đầu từ bố.

Trong ký ức tuổi thơ, bố có mùi thuốc lá và mùi tỏi hăng hắc. Bố hay sai tôi, lúc đó 6, 7 tuổi, ra đầu phố mua thuốc lá cuộn. Mua về, mấy chị em nằm dài ra đòi bố kể chuyện. Bố có tài kể chuyện và vì vậy là người chịu trách nhiệm gieo rắc vào tâm hồn bé bỏng của tôi trí tưởng tượng phong phú, ước mơ cho những điều thần kỳ và huyễn hoặc, sự tò mò về những phương trời xa lạ, sự ham muốn tìm hiểu, khám phá. Bố dạy tôi sự nhân hậu và tình thương cộng đồng bằng những hành động. Cuối ngày, bố hay mang về một đống rau quả (cà chua, dưa chuột, củ cải, su hào, xà lách). Tôi hỏi bố sao mua nhiều thế làm sao ăn được hết. Bố nói muộn rồi mà người bán rau còn nhiều hàng quá, nên mua đỡ để’ người ta còn về, đường về quê xa. Những lần sau thì tôi không hỏi nữa, mà biết tự chia những túi rau bố mua thành nhiều phần nhỏ, mang cho bớt hàng xóm. Bố truyền cho tôi lòng hiếu khách của một nhà ngoại giao bản năng. Bữa cơm nhà tôi ít khi chỉ có bố, mẹ, mấy anh chị em, mà luôn có họ hàng, bạn bè xa gần ngồi cùng. Ai đến chơi đúng giờ ăn cơm thì được trao cho một đôi đũa, một cái chén, và mọi người ngồi dịch vào với nhau để có thêm chỗ. Bố dạy tôi cơm gạo có thể thiếu, nhưng đừng bao giờ thiếu tấm lòng với gia đình và bạn hiền.

Lên 18 tuổi, sang Mỹ học, tôi ở nhà ba mẹ nuôi. Ba nuôi là bạn thân của bố đẻ, là người đàn ông nhân hậu, hiền từ, sâu sắc, tích cực và vui tính nhất mà tôi đã từng gặp. Từng là bác sĩ quân y đóng quân ở Đà Nâng năm 1967 – 1977, ba luôn day dứt về sự tàn phá của chiến tranh ở mảnh đất này. Ngay khi chính phủ Việt Nam cho phép lính Mỹ quay lại Việt Nam vào cuối những năm 80, ba xin visa đi ngay lập tức. Để rồi 20 năm sau, ba mẹ và những người bạn bác sĩ lập ra một tổ chức từ thiện mang tên “Cây cầu hữu nghị”, mang về nhiều tấn thuốc, dụng cụ y tế, và nhiều đóng góp chuyên môn cho các bệnh viện lớn như Việt Đức, Bạch Mai, Từ Dũ. Ba mẹ gọi Việt Nam là quê hương thứ 2, nuôi tôi giống nuôi con ruột của họ, giới thiệu tôi với tất cả họ hàng bạn bè, hàng xóm, và luôn nhớ tới chi tiết hoàn cảnh, sở thích, ưu việt của từng người một. Ba luôn kịp thời động viên con cái, cháu chắt trong nhà, nhưng chẳng bao giờ khoe khoang những thành quả của riêng mình. Là ba, người không bao giờ quên gửi thiệp, gọi điện, viết mail cho 9 đứa con cả dâu cả rể và 10 đứa cháu trong những dịp đặc biệt. Tết Nguyên Đán nào, ba cũng bắt mẹ đứng chụp hình ba mẹ cầm tấm băng rôn màu đỏ dán dòng chữ “Chúc Mừng Năm Mới”, để gửi làm thiệp cho đại gia đình Việt Nam. Ba chẳng sinh ra tôi, nhưng tôi vô cùng sung sướng mỗi khi có ai nói: “Nhu Nhu giống ba lớn thiệt đó”.

Lớn lên, khi bắt đầu biết yêu thương, một cách vô ý thức, tôi phải lòng những người đàn ông mang tính cách mà tôi yêu và phục ở hai người cha của mình. Họ đều có tài, mang chí tiến thủ, thành đạt, có khiếu ăn nói, thuyết phục, hào hiệp, và quan trọng nhất, họ có lòng nhân ái, vị tha cao. Một người đàn ông của tôi thường xuyên dừng lại ở bất cứ nơi nào có tai nạn để xem giúp được gì cho người bị nạn không. Một người là bác sĩ, thường khám giúp, làm thủ tục nhập viện giúp những người xa lạ như thể họ là người thân. Những người đàn ông của tôi rộng lượng, không chỉ với tiền bạc, mà cao cả hơn với thời gian, công sức, trí tuệ dành cho người thân, cho cộng đồng. Họ thường nhìn đời, nhìn cuộc sống, con người với tấm lòng vị tha, nhân ái, và điều đó đã cuốn hút tôi hơn là địa vị, tiền bạc hay vẻ đẹp hình thức. Tôi học được nhiều từ những người đàn ông đó, có nhiều kỷ niệm đẹp với những kẻ “làm trai cho đáng nên trai”. Họ là những họa sĩ đã cùng tôi vẽ lên bức tranh sống động, sôi nổi, rực rỡ, đa chiều mà cũng lãng mạn và thơ mộng – tuổi thanh xuân của tôi. Họ góp phần không nhỏ vào việc hình thành tính cách, để tôi là tôi của ngày hôm nay.

Nếu được đi lại chặng đường của tuổi thanh xuân, có lẽ điều duy nhất mà tôi sẽ sửa đổi là nhận ra sự thiếu thẳng thắn, thiếu lòng dũng cảm của mình khi phải chấm dứt một mối tình. Ghét sự đối đầu, ghét phải phân trần và không muốn làm người khác buồn nên tôi thường lặng lẽ ra đi, lặng lẽ rời bỏ một quan hệ mà không nói năng, giải thích gì. Ngây thơ và ích kỷ, tôi nghĩ đó là cách nhẹ nhàng nhất, ít đau đớn nhất cho một kết thúc. Đó là sự hèn nhát mà tôi tự biện hộ bằng những tên gọi khác. Đã bao lần, tôi lặng lẽ quét những điều không hay vào dưới chiếu, hy vọng sẽ không bao giờ phải nghĩ đến, phải nhìn thấy nữa. Tôi đã không ý thức được rằng cái hành động “không nói không rằng” của mình luôn đặt cho những người đàn ông của tôi những dấu hỏi, những băn khoăn, bực bội và chẳng bao giờ khép chặt lại hoàn toàn một quan hệ nào. Tại sao tôi đặt dấu chấm hết? Chuyện gì đã làm tôi không vừa lòng? Điều gì họ đã làm không phải? Tôi sai ở những chuyện gì trong quan hệ đó? Tại sao tôi không muốn nghe ai phê bình mình? Cách tôi đã từng nói chuyện với những người đàn ông của mình thật là tệ.

Người bạn đời của tôi hôm nay là người hướng nội, không phải là con người hào hiệp, bóng bẩy, có sao nói vậy, hiền lành, chân thật như phần lớn người Úc. Là vợ, là chồng 12 năm, đã đi qua những khúc ngoặt, quanh co cũng như bằng phẳng của đường đời, nếm trải đủ cay đắng, ngọt bùi, thất bại và thành công của nhau, chúng tôi đúc kết rằng hai điều quan trọng nhất để có hôn nhân bền bỉ là phải luôn trò chuyện với nhau, và vị tha cho nhau.

-“Nếu được đi lại chặng đường của tuổi thanh xuân, có lẽ điều duy nhất mà tôi sẽ sửa đổi là nhận ra sự thiếu thẳng thắn, thiếu dũng cảm mỗi khi chấm dứt một mối tình”-

Xem thêm:

Đàn ông vs đàn bà – Đối thoại vs đối đầu

Đàn bà săn bò rừng – Đàn ông ngồi may vá

Nàng cần một chiếc sơ mi trắng đàn ông và môi son đỏ

Nhóm thực hiện

Bài: Vũ Phương Nhu

 


Bí quyết sống