Đỗ Bảo: “Tôi đã đến một bến bờ nghệ thuật của mình”

Bài viết của Tạp chí Phái Đẹp ELLE
Xuất bản: 08/05/2013 16:24:03 | Chỉnh sửa: 23/08/2013 12:13:47

Đỗ Bảo chia sẻ những thông tin về Chuyện của mặt trời – Chuyện của chúng ta, album được chờ đợi nhất trong năm 2013.

images477029_a

Đã bốn năm sau Thời gian để yêu, anh giữ đúng lời hứa với khán giả và với chính mình, chuẩn bị cho ra mắt album tác giả thứ ba?

Vâng. Cái mốc 4 năm là kế hoạch tôi định ra ngay từ đầu. Năm 2004 là Cánh cung rồi Thời gian để yêu năm 2008. Bây giờ là đĩa này. Tuy nhiên do năm vừa rồi có nhiều việc đột xuất chen vào, người cộng sự với tôi cũng bận, nên tôi đã bị lỡ nhịp không kịp ra album vào cuối năm 2012 như dự kiến, album sẽ ra chậm hơn một chút.

Mọi việc cho album lần này bắt đầu từ dịp Tết đầu năm 2012. Thực ra, thời gian đầu tôi không nghĩ được cái gì. Rất nhiều câu hỏi đặt ra đấy nhưng gần như cả tháng đó dậm chân tại chỗ, tôi nhìn cuộc sống xung quanh thấy buồn tẻ lắm không biết mình có thể làm gì, nói về điều gì cả, tôi chỉ thấy cuộc sống đầy sự giả dối, tôi không có cảm hứng, nhưng tôi nghĩ mình phải cố gắng.

Thế rồi tôi đã viết ca khúc Tháng Hai uể oải, ca khúc đầu tiên của album. Vượt qua được cái tháng Hai uể oải ấy rồi 11 bài còn lại cứ thế lần lượt được viết. Cũng phải nói rằng tôi không viết về những gì tiêu cực trong suy nghĩ của mình, album vẫn đa số là tình ca, nếu có tôi chỉ gửi gắm các vấn đề nhẹ nhàng ở một lớp lang nào đó. Cách làm của tôi từ lâu vẫn vậy.

Hai album trước, anh làm theo hình thức mỗi ca khúc do một ca sĩ thể hiện, nhưng lần này lại thay đổi hoàn toàn: Chỉ anh và Trần Thu Hà thôi. Tại sao vậy?

Ở đây cần bóc tách một chút. Thứ nhất là thay đổi về hình thức làm việc và thứ hai là Hà Trần. Tôi nghĩ đến Trần Thu Hà ngay khi bắt đầu hình dung về đĩa nhạc. Với tôi đó là lựa chọn tốt nhất trong thời điểm này.

Nó đem lại cảm giác khác so với 2 đĩa trước. Một sự thay đổi cần thiết. Cách làm đó sẽ khiến thông điệp cốt lõi trong album lần này có độ dày dặn và tập trung. Chỉ một giọng hát đại diện cho nội dung xuyên suốt của album thì thông điệp đó sẽ nhất quán hơn và khiến sự thưởng thức của người nghe tập trung hơn.

Mời Hà Trần cũng thỏa mãn được một vấn đề tôi đã mong mỏi từ lâu, cũng như việc hồi 2003-2004 Hà đã từng ngỏ ý hỗ trợ khi tôi làm album đầu tay Cánh cung. Đây là sự trở lại cộng tác cùng Hà sau thời điểm mà đáng nhớ nhất là Nhật thực cách đây rất nhiều năm rồi.

Hà và tôi trước tiên là hai người bạn nghề từ nhiều năm. Hà Trần cũng là một ca sĩ giỏi, điều này chắc hẳn không cần bàn cãi. Và Hà là người đưa những bài hát đầu tiên của tôi đến với công chúng. Với tôi đó như cái duyên của chúng tôi trong nghệ thuật ngay từ điểm khởi đầu.

Bây giờ không phải lúc tôi tạo lập một giá trị nào đó cho Hà Trần và ngược lại. Bây giờ là lúc hai con người này đều đã trưởng thành và có những thành tựu nhất định trong đời sống âm nhạc rồi đơn giản đó là một cuộc đồng hành trước khi tương lai không chắc lúc nào còn có thể làm được với nhau nữa.

Tôi cũng không nghĩ sẽ tiếp tục làm việc với các gương mặt cũ của showbiz trong tương lai. Tôi là một nhân tố cũ, sau đây muốn tập trung với những nhân tố mới mẻ, tôi muốn thấy những lớp sóng mới, khích lệ và hòa nhập với những làn nước mới.

Nhưng tại sao cứ phải là Trần Thu Hà. Anh đã từng cộng tác rất thành công với nhiều người khác đấy chứ, như Tấn Minh, Ngọc Anh, Tùng Dương…?

(Ngẫm nghĩ một chút) Trong quá trình cùng làm việc, tôi có kể với Hà về một thái độ có thể gọi là sự “có trước có sau” trong cuộc sống. Khi làm một sản phẩm như thế này, ngoài giá trị nghệ thuật, còn là sự tu dưỡng cho con người mình. Tôi muốn sống là người có trước có sau với tất cả, thậm chí là vạn vật và thực sự thì tôi cũng mong mọi người cảm nhận được điều đó trong đĩa nhạc này. Một thứ cảm giác tuy có thể rất mơ hồ nhưng với tôi lại rất quan trọng.

Chẳng hạn, Hà là người giúp tôi mang những bài hát đầu tiên đến với công chúng. Tôi cũng giới thiệu để Hà đến và tỏa sáng ở Nhật thực với Ngọc Đại và Vi Thùy Linh… Như vậy, không thể nói rằng tôi và Hà không có những sự ảnh hưởng lẫn nhau trong cuộc đời và sự nghiệp mỗi người.

Thế nhưng, trong xã hội xô bồ hôm nay, đôi khi những quan hệ bạn bè, đồng nghiệp đó bị ảnh hưởng, tâm lý bị phá vỡ và làm cho mỗi con người dễ mất những giá trị sống. Mà người nghệ sĩ theo tôi nghĩ phải là những người tốt đẹp và tử tế.

Tốt đẹp đó là gì? Họ phải như bông hoa tỏa hương trong bất cứ thời thế nào. Ít nhất về mặt tinh thần, trong thời buổi nào họ cũng phải tốt đẹp. Một trong những điều tốt đẹp căn bản với tôi là sự có trước có sau, cũng như phẩm chất cốt lõi trước sau như một của mọi con người.

Nhóm thực hiện

Phỏng vấn Độc Cầm 

 


ELLE Interview