Lê Khánh – “Hot girl” yêu đời

Bài viết của
Xuất bản: | Chỉnh sửa: 06/12/2013 22:34:37

“Xin cho tôi cười, đừng bắt tôi khóc. Xấu lắm!” Đây là câu nói mà không ít lần Lê Khánh thốt ra trong suốt buổi chụp hình cùng ELLE tháng 12.

12

Diễn hài người ta không cười, diễn bi chẳng ai khóc

Có thể nói, trong làng kịch nói Sài Gòn thì Lê Khánh là một trường hợp rất lạ và “độc”. Ngay cả mối duyên với hài cũng là một điều hết sức hi hữu. Nhìn vào những bước đi đầu tiên của cô, khó có ai có thể nghĩ được rằng đó là một diễn viên đầy tiềm năng…

Đến giờ, dù đã là một ngôi sao nổi tiếng, nhưng cô vẫn còn giữ nguyên thái độ rụt rè với những thứ không thuộc về mình. Trước ống kính của nhiếp ảnh gia, Lê Khánh cứ như một cô gái mới lần đầu làm quen với ánh đèn và với việc tạo dáng. Khác hẳn hoàn toàn với một cô gái lúc nào cũng sẵn sàng quậy tưng bừng trên sân khấu. Có lẽ, việc này bắt nguồn từ chính tính cách ngày xưa của cô – một cô gái sống rất khép kín và ngại đám đông.

Ngày còn đi học, ngoài kỹ năng diễn cô còn phải học luôn cả cách rũ bỏ lớp vỏ ốc mà mình đã khoác lên người. Cô bảo: “Một đứa không thích nơi đông người, náo nhiệt lại chọn công việc diễn viên như tôi thì quả thật là rất mâu thuẫn với chính bản thân. Phải mất rất nhiều thời gian để tôi có thể mở rộng hơn thế giới của mình”. Tuy nhiên, nếu chỉ có thế thôi thì cũng chưa đủ để nói lên những điều kỳ lạ của Lê Khánh với nghiệp diễn viên. Ít ai ngờ rằng, cô gái cứ xuất hiện là khiến khán giả cười rần rần lại từng bị đuổi học khỏi trường sân khấu điện ảnh vì lý do diễn kém.

Sau học kì 1, lớp diễn viên bị đuổi học hết gần phân nửa. Mỗi người có một lý do khác nhau nhưng với Lê Khánh thì là vì… không có năng khiếu. Thầy Đức Hải thương tình nên mới “lụm” những cô cậu học trò này vào chung lớp đạo diễn mà mình đang dạy. Chẳng phải vì phát hiện họ có khả năng mà chỉ đơn giản là vì để mấy đứa nhỏ nghỉ học thì tội quá. Lần đầu tiên, trong trường có một lớp học mà diễn viên và đạo diễn học chung với nhau.

Cô chia sẻ: “Kể ra thì cái duyên của tôi với nghề này vẫn còn lớn lắm. Hồi đăng ký thi cũng chỉ cho vui vì bạn giới thiệu. Lúc thi tôi tưởng mình rớt vì các thầy cô chẳng ý kiến gì. Đến khi biết đậu thì mới giật mình. Đắn đo suy nghĩ, rồi viết cả nhật ký về chuyện này. Cuối cùng tôi quyết định theo học diễn viên. Tới lúc bị đuổi, cứ tưởng là mình đã xong vậy mà vẫn còn được tiếp tục và bám lì đến ngày hôm nay”.

Chính nhờ sự giúp đỡ này mà Lê Khánh bắt đầu đặt từng viên gạch cho nền móng sự nghiệp. Tuy vậy, với hài thì vẫn là một thứ gì đó rất mơ hồ. Trên con đường làm nghề, việc trở thành một diễn viên hài được yêu thích là một điều ngoài sức tưởng tượng của cô. Nhớ lại những ngày đầu loay hoay với chính con đường mà mình đã chọn, Lê Khánh bộc bạch: “Đó là một quãng thời gian mà tôi không thể nào quên được khi hoàn toàn bế tắc trong mọi hướng đi. Tôi đi diễn như một công việc thường ngày chứ không tìm thấy được niềm vui trong đó. Mỗi lần bước ra sân khấu là tôi lại hoang mang khi diễn hài người ta không cười còn diễn bi thì chẳng ai khóc…”. Và như lẽ thường tình, cô muốn bỏ cuộc để bắt đầu lại với một công việc đơn giản hơn.

May thay, khi sắp buông rơi tất cả thì mẹ là người khiến cô bừng tỉnh. Ngày cô bắt đầu đi học, mẹ là người đưa ra lời cảnh báo: “Đây là một cái nghề rất nghiệt ngã và nhiều thử thách”. Lúc cô nản chí, mẹ vực cô dậy để đi tiếp: “Nếu mới chỉ có một chút khó khăn như thế này mà con bỏ cuộc thì dễ dàng quá. Nếu con làm thế, con sẽ chẳng làm được điều gì hết trong cuộc sống này”. Vậy là cô bước tiếp dù vẫn chưa hình dung được mình sẽ phải đi như thế nào.

Cô tâm sự: “Hạ quyết tâm với nghề, tôi cứ thế mà đi. Vừa sải bước vừa tìm lối đi riêng”. Từ những bài học trên lớp cho đến những trải nghiệm thực tế đã giúp cô tìm ra được chiếc chìa khóa để mở cánh cửa thành công. Đó là: “Đời”, tất cả mọi vai diễn thành công đều mang hơi thở của cuộc đời trong đó. Vở kịch đầu tiên mà cô áp dụng điều này là Trái tim nhảy múa. Chỉ với một vai phụ, với một câu hát hài hước: “Ngồi quay tơ phải đâu… trâu bò, quay hoài”, vai cô bé Huệ bụi đời của Lê Khánh đã tạo nên một ấn tượng mạnh với khán giả. Duyên hài cũng theo cô từ đó…

Cứ như thế, Lê Khánh cứ từng bước xây dựng “thương hiệu” cho riêng mình. Không ồn ào, không khoa trương mà chỉ cần mẫn như một con ong chăm chỉ. Trên con đường đi của mình, ít khi nào Lê Khánh tự đặt ra cho mình áp lực của sự nổi tiếng. Cô không tự đặt ra mục tiêu “phải nổi tiếng” mà thường là tận dụng từng cơ hội mình có được. Cô gần như miễn dịch với mọi cám dỗ của nghề. Nên những thứ liên quan đến vật chất, danh vọng cũng không nằm trong danh sách sự quan tâm. Cái cô muốn là những vai diễn và khán giả.

Cô bảo: “Đứng trên sân khấu là một cảm giác rất kỳ diệu. Cũng vai diễn đó, cũng sân khấu đó nhưng mỗi một đêm, tôi lại có một cảm xúc rất khác nhau về nó. Tôi chưa biết gọi tên những cái đó là gì, chỉ biết là nó có thật. Và tôi yêu nó. Còn khán giả? Đó là tài sản quý báu nhất mà tôi có được trong cuộc đời”.

Nhóm thực hiện

Bài: Khắc Trung- Chỉ đạo mỹ thuật: Dzũng Yoko

Ảnh: Trọng Đức – Make up: DY- Hair: Daneil Wong


ELLE Interview