Chuyện nghề của hai nhà thiết kế trẻ – Đỗ Mạnh Cường vs. Huy Võ

Bài viết của Tạp chí Phái Đẹp ELLE
Xuất bản: 03/05/2013 14:00:47 | Chỉnh sửa: 10/05/2015 15:52:47

Đỗ Mạnh Cường (29 tuổi) và Huy Võ (21 tuổi) là hai nhà thiết kế trẻ đang được chú ý với tần suất xuất hiện dày đặc nhât trên các phương tiện truyền thông hiện nay.

Đỗ Mạnh Cường – “Công chúng không dễ bị đánh lừa”

-000

Là một trong những nhà thiết kế được báo chí ưu ái khi xuất hiện nhiều trên các phương tiện truyền thông, anh nghĩ sao nếu người ta nói rằng sự thành công của anh phân nhiều là do được lăng xê?

Tôi không phủ nhận mình là người may mắn khi nhận được sự quan tâm của báo chí. Đó là cách tốt nhất để giúp tôi tiếp cận và giới thiệu sản phẩm của mình tới công chúng.

Tuy nhiên hãy nhìn vào những bộ sưu tập của tôi như Urban life, Fashion Victim, Like a bird, và Dream of Love… Nếu chúng không có giá trị hoặc không thật sự đặc sắc thì báo chí không thể mãi tâng bốc. Công chúng không dễ bị đánh lừa.

Có vẻ như anh luôn là người biết nắm bắt cơ hội?

Bộ sưu tập đầu tiên Urban life đã giúp giới thiệu Đỗ Mạnh Cường với làng thời trang Việt Nam, và tôi tận dụng ngay sự may mắn đó để xây dựng tên tuổi cũng như tiếp tục đầu tư nghiêm túc để chứng tỏ khả năng. Cơ hội chỉ đến một lần nên phải biết nắm bắt.

Tuy nhiên, nếu chỉ dựa vào cơ hội và sự may mắn thì giống như xây một ngôi nhà không móng, chỉ cần một rung lắc nhẹ, nó sẽ dễ dàng sụp đổ. Tôi phải luôn giới thiệu những bộ sưu tập đẹp nhất và mới nhất với ý tưởng đóng mác Đỗ Mạnh Cường nếu không muốn bị lu mờ khi ngày càng xuất hiện nhiều những nhà thiết kế được đào tạo bài bản.

Có người cho rằng một mẫu thiết kế trong BST Dream of Love đã copy từ bộ sưu tập Xuân – Hè 2010 của Viktor and Rolf, anh nghĩ sao?

Copy nghĩa là làm giống y chang hay ít nhất thì cũng phải giống nhau ở những chi tiết nào đấy. Còn hai bộ sưu tập này nếu đặt cạnh nhau, ngoài kỹ thuật dựng bèo để tạo khối thì không có gì giống nhau cả. Mà đã gọi là kỹ thuật thì không thể nói là copy, vì bất cứ ai muốn tạo khối cho trang phục cũng phải sử dụng kỹ thuật đó, từ chiếc váy múa ba lê, hay những chiếc đầm công chúa nhiều lớp… Hơn nữa tôi không ngốc đến độ tự hủy hoại hình ảnh mình bằng cách copy BST của nhà thiết kế nổi tiếng vừa được trình diễn cách đây một năm.

Mỗi người chỉ có một thời. Anh sẽ làm gì nếu một ngày nào đó, thời của Đỗ Mạnh Cường không còn?

Tôi sẽ tập trung hoàn toàn vào kinh doanh, nhưng không có nghĩa là ngừng sáng tạo. Tuy nhiên tôi chỉ tập trung sáng tạo cho đối tượng khách hàng yêu thích sản phẩm của mình.

Sự chiều khách có làm mất đi cá tính riêng của nhà thiết kế?

Đó luôn là vấn đề nan giải. Tôi phải luôn tự cân bằng sao cho sản phẩm làm ra vừa đáp ứng nhu cầu khách hàng, vừa mang dấu ấn của DMC. Điều đó thể hiện qua việc lựa chọn và phối hợp cấu trúc các chất liệu, cách phối màu, các form áo và các chi tiết mà chỉ DMC mới có.

Anh khá thành công với nhãn hiệu DMC, anh có nghĩ chỉ với cái tên DMC đã đủ để kéo khách hàng đến với anh?

Tôi không nghĩ thế. Công việc kinh doanh đòi hỏi nhiều yếu tố khác nhau. Bên cạnh một nhà thiết kế có tên tuổi và tài năng được mọi người ghi nhận, thì còn phải có sự hỗ trợ của những người có chuyên môn và kinh nghiệm trong lĩnh vực kinh doanh, quản lý, và sự hỗ trợ của PR báo chí.

Công việc của nhà thiết kế thời trang là phải đưa ra những mẫu mã, chứ không phải là người tính toán chiến lược, cân đối ngân sách, cân đối thu chi_ Nếu bắt chúng tôi cắm đầu vào những con số, thì không còn thời gian để sáng tạo.

Nhóm thực hiện

Thực hiện: Thái Bá Dũng – Ảnh: DMC


Thế giới thời trang