Quan hệ công sở – Phải thương nhau thật mới bền

Bài viết của Tạp chí Phái Đẹp ELLE
Xuất bản: | Chỉnh sửa: 27/08/2013 22:27:31

Mỗi chúng ta, dù ở cấp bậc nào, dù lớn hay nhỏ tuổi, cũng có những tình thương mến thương đổng nghiệp một cách tự nguyện và đáng yêu.

-001

Ông ngoại tôi trước kia là Giám đốc một xí nghiệp nhỏ ở Hà Nội. Ở cái thời bao cấp khó khăn dạo đó, để lo cho gia đình mình đã khó, nhưng bằng cách này hay cách khác, ông lo lắng được cho gần trăm con người. Từ sinh con tới ốm đau bệnh tật, hiếu hỉ, Lễ, Tết, ông đều nhớ tới và coi đó là một phần công việc của người làm sếp. Thậm chí sau này khi đã nghỉ hưu, vào những sự kiện đặc biệt của mỗi cựu nhân viên ông vẫn gọi điện hỏi thăm.

Có lẽ lớp con cháu chúng tôi sẽ chẳng quan tâm tới những chuyện đó nhiều lắm, nếu như trong mỗi dịp đám cưới đám hỏi, hay Năm mới không thấy những nhân viên cũ vẫn đến thăm ông. Ông chưa bao giờ dạy lại bằng lời những điều đó cho con cho cháu, nhưng tự tâm mỗi chúng tôi, từ mẹ cho tới các cậu, các dì, người nào cũng dành một cái Tâm chân thành cho cộng sự và đồng nghiệp của mình.

Bản thân tôi từ lúc ra trường và đi làm, dù không kinh qua nhiều công ty, nhưng ở bất cứ nơi nào tôi làm việc, cũng gặp được những người sếp thật tốt.

Cái tốt ở những người sếp cũ, không chỉ nằm trong những cơ hội phát triển nghề nghiệp mà họ dành cho tôi và các bạn đồng nghiệp, mà còn ở tình người trong mỗi sự quan tâm dù là đơn giản nhất.

Đó chính là điều may mắn cho bản thân tôi và các bạn, bởi không phải ai cũng có được những lời hỏi han trong mỗi bước ngoặt của cuộc sống, hay được các sếp cũ âm thầm dõi theo và ủng hộ những bước tiến trong sự nghiệp. Tôi có những người bạn, khi sếp của họ hết nhiệm kỳ phải chuyển sang thị trường khác hoặc phải về nước, trong bữa tiệc chia tay, cả sếp và nhân viên ôm nhau khóc ròng.

Hay khi tôi nghỉ việc ở một tập đoàn lớn, sếp từ bên vùng viết riêng cho một lá thư thật cảm động và gọi tôi là “buddy” (bạn) thay vì chỉ đơn thuần là “colleague” (đồng nghiệp) như trong suốt thời gian làm việc cùng nhau.

Có thể bạn sẽ nghĩ, những sự quan tâm “từ trên xuống dưới” đó là hiển nhiên phải có, hay cũng sẽ có những ý kiến cho rằng các sếp chỉ play politics (làm chính trị) trong văn phòng, nhưng tôi thì luôn tin rằng, dù ở đâu, môi trường nào, trong công việc hay cuộc sống, mình cho đi thế nào sẽ được nhận lại thế đó.

Và nhiều khi sếp quan tâm tới nhân viên để giữ chân người tài, cũng là điều hiển nhiên thôi, vì chẳng phải lòng trung thành và tận tâm với công việc tự nhiên mà có. Tất cả những quyển sách Đắc nhân tâm và những cuốn best-seller dạy cách đối nhân xử thế tại môi trường công sở bày ngập trên kệ ngoài nhà sách chẳng phải cũng chỉ dạy chúng ta điều đó đấy thôi.

Yêu Thương thật sự – Quan tâm thật lòng 

Những bạn trẻ đồng nghiệp trong môi trường làm việc hiện đại ngày nay mà tôi quan sát được, cũng luôn dành cho nhau những tình thương đáng ngưỡng mộ.

Tôi có thời gian làm việc trong một nhóm cộng sự chỉ có duy nhất một cậu con trai. Dù là ít tuổi gần nhất, nhưng tuần nào vào thứ Hai, cậu cũng mua một bó hoa tươi thắm, nay thì lili thơm nồng nàn, mai lại là cát tường mong manh. Bó hoa đó luôn được cắm vào lọ và đặt ở giữa phòng, theo lời đùa tếu của cậu là “để mấy “bánh bèo” luôn cảm thấy được yêu thương”, nhưng mỗi chúng tôi đều tin rằng đó là tình cảm thật sự cậu ưu ái dành tặng đám chị em trong nhóm.

Anh bạn tôi làm việc cho một văn phòng đại diện của tập đoàn nước ngoài tại Sài Gòn, cả văn phòng chỉ có vẻn vẹn 5 người hiếm khi nào có mặt đầy đủ vì mỗi người mỗi nhiệm vụ và đi công tác triền miên, nhưng 5 cá nhân trong tập thể bé xíu đó luôn gắn với nhau nhờ một chị đồng nghiệp bởi những email về các câu chuyện hài hoặc những bài học nhỏ trong cuộc sống chị chia sẻ vào mỗi chiều thứ Sáu.

Mọi người trong văn phòng anh thân mật gọi chị là “trưởng ban công đoàn”, cuối năm rồi có “lễ phong tặng” hẳn hoi, nhưng anh cũng bảo thật sự nếu không có những email từ chị vào mỗi cuối tuần, 5 con người đó sẽ mãi mãi chỉ là 5 cá thể độc lập trong cái kén của mình.

Một cô bé nhân viên trong nhóm của tôi hiện tại có cái bể cá nhỏ xíu đặt trên bàn làm việc. Tuần trước cô bé nghỉ phép gần một tuần, bể cá lên đầy rêu xanh. Hôm trước tôi thấy mấy cô bé nhân viên khác lui cui, đứa lóng ngóng vớt cá sang cái thau, đứa mau mau bưng cái bể xinh xinh đi cọ rêu, phơi nắng và thay nước.

Chẳng phải những hành động hay lời nói ồn ào, chỉ cần những sự quan tâm giản đơn và nhỏ nhoi như vậy, cũng khiến cho văn phòng thân thiết và ấm cúng xiết bao.

Tôi tin là mỗi chúng ta, dù ở cấp bậc nào, dù lớn hay nhỏ tuổi, cũng có những tình thương mến thương đồng nghiệp một cách tự nguyện và đáng yêu như vậy. Bởi lẽ phải thương nhau thật sự, quan tâm nhau thật lòng, mọi mối quan hệ mới có thể gắn kết rất lâu và rất bền.

Nhóm thực hiện

Bài Linh Xinh – Ảnh MATELLY/CORBIS


Bí quyết sống