Lê Cát Trọng Lý: “Kể chuyện cánh đồng”

Bài viết của
Xuất bản: | Chỉnh sửa: 22/08/2013 21:24:04

Người ta gán cho Lê Cát Trọng Lý cái danh “nghệ sĩ độc lập” có phải vì cô thường viết nhạc tùy hứng và thiếu kế hoạch dài hơi cụ thể, chắc chắn?

-000

Giống như nhiều nghệ sĩ độc lập khác trên thế giới, Lý làm nhạc chỉ đơn giản vì thích.

Lý tự lý giải: “Tôi cũng không biết như thế nào là một nghệ sĩ độc lập. Tôi học từ nhiều nghệ sĩ quốc tế, nhưng không biết họ có phải là nghệ sĩ độc lập không nữa. Điều đó không quan trọng, quan trọng là mình làm nhạc, chơi nhạc trung thực với những gì mình có, vui với nó và chia sẻ cùng mọi người”.

Và Lý chơi nhạc như một “khả năng tự nhiên nhất” của mình, dù nhiều người nói Lý cũ kĩ, đi ngược trào lưu. Thậm chí, có người hồ nghi sự lựa chọn của Lý là có tính toán. Còn Lý luôn tưng tửng: “Âm nhạc đó là điều phù hợp với trái tim của mình. Cảm thấy hứng khởi thì tôi viết nhạc, rồi hát cho mọi người nghe”.

Nhìn cách Lý phát triển nghề nghiệp, ngẫu hứng, phóng túng, như chờ đợi sự đưa đẩy của từng lời ca, nốt nhạc, tựa như Lý đang “chơi” nhạc vậy. Phải chăng Lý vô định, không biết đâu là đích đến?

Lý cười: “Tôi cứ hát thôi, nếu có đích đến thì đấy là một tâm hồn tự do. Nó là nghề vừa đủ để mình còn biết trân trọng điều mình đang có”. Vì lẽ đó, Lý tự “bay” đi tìm đến mọi người, như show diễn “Vui” (2011) diễn ra ở các cánh đồng – mà tôi gọi là “kể chuyện cánh đồng”, với những kỉ niệm ấu thơ, những niềm vui mộc mạc.

Nghe tin Lý đang học ca trù, phải chăng Lý muốn sải cánh bay đến một vùng trời mới? Ca trù sẽ giúp gì cho những dự án âm nhạc sắp tới của Lý? Lý hơi ngạc nhiên khi tôi biết thông tin này và trả lời nhún nhường: “Tôi chỉ mới đứng trước vạch xuất phát của việc học một hình thức âm nhạc truyền thống. Tôi chỉ đang tìm hiểu, tham khảo thôi”.

Từ lúc 21 đến 25 tuổi, Lý vẫn ôm đàn, hát những câu chuyện của thiên hạ?

Những ca khúc tôi viết, đều dành cho riêng tôi. Tôi nghĩ gì, muốn chia sẻ điều gì, tôi viết ra rồi mọi người nghe, ai đồng cảm với mình thì thấy vui.

Một người bạn lớn tuổi góp ý: “Sao Lý không viết một ca khúc mang tính thời sự một tí?”. Thật tình tôi không thấy vấn đề gì là thời sự cả, thế là người bạn đó chỉ cho tôi một ví dụ. Và tôi viết bài Nghèo.

21 tuổi, Lý bỡ ngỡ ôm đàn hát Chênh vênh. 25 tuổi, Lý đứng hát giữa một không gian hun hút với nhiều số phận. Lý có bao giờ so sánh những hình ảnh đó và tìm thấy những cảm xúc khác nhau?

Có chứ. 25 tuổi, tôi thấy mình hát như một cách thư giãn, tôi hát thoải mái hơn. Tôi có thể hát đến bể tiếng, và chấp nhận việc khán giả có thể không thích. Trước đây, tôi sợ vì mang nhiều kỳ vọng, sợ mọi người nghĩ mình làm không ổn.

Nhóm thực hiện

Bài: Vĩnh Khang – Ảnh: Maika Elan


ELLE Interview