Không phải là một nền tảng hẹn hò đơn thuần, Franky Club là không gian dành cho những người sẵn sàng đối diện bản thân, thấu hiểu chính mình và xây dựng một hành trình chung bền vững với người phù hợp.
Tại sao anh lại quyết định xây dựng một cộng đồng như Frankly Club? Điều này xuất phát từ những quan sát nào của anh về sự kết nối của con người hiện nay – đặc biệt là phụ nữ?
Thực ra, khi bắt đầu, chúng tôi không định danh Frankly là một “club hẹn hò” để giải quyết vấn đề “ế” đâu. Chúng tôi muốn xem đây là một không gian hướng đến tâm lý cặp đôi để quay ngược lại chăm sóc hạnh phúc cho cặp đôi, ngay từ những bước đầu tiên, đó là chọn người đồng hành. Bạn có nhận thấy một nghịch lý thú vị không? Sự tỏa sáng của phụ nữ 30+ hiện nay là thứ chúng ta nhìn thấy rõ ràng: họ rực rỡ, thành đạt và độc lập. Thế nhưng, chúng ta lại không nhìn thấy những người đàn ông tương xứng với họ trong chính khung cảnh ấy.
Khi quan sát số người đăng ký Frankly Club, con số 90% là nữ nhất quán từ ngày đầu đến sau ngày mở đơn cả tháng, là một minh chứng. Nó buộc mình phải đặt một câu hỏi: liệu sự vắng mặt của đàn ông ở đây có phải ngẫu nhiên? Hay chính tỷ lệ lệch pha này đang là tấm gương phản chiếu ngược lại vấn đề của nhóm phụ nữ ưu tú này? Liệu có một sự “lệch pha” về kỳ vọng: phụ nữ có xu hướng “hướng thượng” – mong cầu một người bạn đời phải vững chãi hơn, hoặc ít nhất là ngang bằng về trí tuệ và sự tinh tế, trong khi, đàn ông thành đạt tuổi 30, 40 lại đang “hướng hạ” – họ không đi tìm một “đối trọng” ngang hàng, mà tìm kiếm sự nhẹ nhàng, trẻ trung hơn?
Vậy nên, Frankly Club ra đời xuất phát từ mong muốn: có cách nào để tìm lại sự đồng điệu về kỳ vọng hạnh phúc trong cặp đôi? Sự “lệch pha” này, liệu chính vì “hướng nhìn” đang tự giới hạn khả năng kết đôi của chúng ta?

Điều gì khiến Frankly Club khác biệt với các ứng dụng/nền tảng hẹn hò phổ biến? Vì sao anh cho rằng chân thành là một sự xa xỉ (như tagline trên website) trong xã hội ngày nay?
Sự khác biệt lớn nhất có lẽ nằm ở “lời hứa”. Thông thường, các nền tảng hẹn hò hứa cho bạn một kết quả: “Tham gia đi, bạn sẽ tìm được một nửa của mình”. Frankly Club lại chọn lối đi khác: chúng tôi hướng về một tiến trình tái định nghĩa thế nào là hạnh phúc cặp đôi, theo cách riêng của bạn.
Đó là một hành trình để bạn quay về khám phá sự tương thích không phải giữa bạn và người ấy, mà giữa bạn và kỳ vọng về hạnh phúc cặp đôi của mình. Hãy hình dung: bạn là một người làm vườn. Bạn đang muốn mang thêm cây vào vườn của mình. Liệu bạn có nên biết mình là người làm vườn như thế nào trước khi quyết định mang cây nào về? Thậm chí, nếu kết quả cuối cùng của tiến trình này là: “Ồ, khu vườn của mình đang ổn, chưa cần thêm cây nào cả” – thì với Frankly Club, đó cũng là một thành quả đáng trân trọng.
Còn về chuyện “chân thành là sự xa xỉ”, bạn có bao giờ cảm thấy bước vào thế giới hẹn hò cũng giống như đang bước lên sân khấu không? Ở khoảnh khắc đời thường, chúng ta thoải mái là chính mình, còn khi đi “bắt cặp”, chúng ta bước vào một tiệc khiêu vũ đầy áp lực. Dù bạn là Hoàng tử hay Lọ Lem, cả hai đều phải “lên đồ”, đều phải thơm tho hấp dẫn, phải trình hiện một phiên bản hoàn hảo nhất của mình tại vũ hội.
Nghịch lý nằm ở chỗ: trong khi chúng ta mải mê diễn vai “tổng tài” hay “nàng thơ” để tìm nửa kia xứng tầm, chúng ta thường giấu đi những phần lộn xộn, những vết sẹo, và cả những sự yếu đuối rất người của mình. Vậy nên, dám bước khỏi sân khấu, dám cởi bỏ lớp mặt nạ lộng lẫy để đối diện nhau bằng sự trần trụi của tình cảm chân thật, chấp nhận cả những khiếm khuyết của nhau, đó chẳng phải là một sự “xa xỉ” hiếm hoi trong thời đại này hay sao?

Sau 3 tháng hoạt động với hơn 130 người tham gia, anh nhận thấy sự phân hóa rõ rệt nào giữa nam và nữ trong hành trình tìm kiếm tình yêu?
Nếu phải gọi tên sự phân hóa này, mình thấy nó nằm ở sự đứt gãy về “hệ quy chiếu” giữa hai giới. Cụ thể, phụ nữ hiện đại có xu hướng “Tích hợp”. Họ nỗ lực để vừa thành đạt ngoài xã hội, vừa sâu sắc trong tâm hồn, vừa xinh đẹp về ngoại hình. Và khi họ đã “nâng cấp” bản thân thành một phiên bản toàn diện như vậy, họ cũng áp dụng đúng hệ quy chiếu đó lên “đối tác lãng mạn” của mình. Họ kỳ vọng tìm thấy một người đàn ông “tất cả trong một”: vừa phải là một Người Hùng (Hero) dũng mãnh trên thương trường, mà về nhà cũng phải nhạy cảm đủ để thấu hiểu họ – một hình mẫu hoàn hảo như bước ra từ phim bộ Hàn Quốc.
Ngược lại, thực tế về đàn ông lại mang tính “Phân mảnh”. Đàn ông – dù tài giỏi đến đâu – thường chỉ rực rỡ ở một vài khía cạnh và khiếm khuyết ở những khía cạnh còn lại. Người giỏi kiếm tiền có thể vô tâm; người nhạy cảm có thể thiếu vững chãi về tài chính. Họ là những Phản Anh Hùng (Anti-Hero), có tài nhưng cũng có tật.
Sự “phân hóa” nằm chính ở khoảng cách ngày càng nới rộng này: một bên đang mải miết đi tìm một sự hoàn hảo được cộng gộp, còn một bên thì hoặc là không thể đáp ứng, hoặc là từ chối đóng vai hình mẫu hoàn hảo đó. Nam giới có lẽ quyết định rút lui khỏi những không gian mà họ cảm thấy bị “chấm điểm” quá gắt gao? Đó là lý do tại sao ở Frankly Club – nơi quy tụ những người phụ nữ ưu tú với bộ lọc tiêu chuẩn cao – lại là nơi chúng ta thấy rõ nhất sự vắng bóng (hay sự lảng tránh) của đàn ông. Sự phân hóa này không chỉ là chuyện sở thích, nó là sự va chạm giữa lý tưởng và thực tế.

Cụ thể, dựa trên hồ sơ đăng ký và những buổi trò chuyện với thành viên, phụ nữ đến với Frankly Club thường tìm kiếm điều gì trong một mối quan hệ?
Nhìn vào bề nổi, đó là những từ khóa quen thuộc: sự chia sẻ, đồng điệu về giá trị và sự an toàn. Chúng ta thử quan sát sâu hơn qua lăng kính của Tâm lý học, Sinh học và Xã hội học, để thấy rõ hơn điều họ thực sự tìm kiếm.
Đầu tiên là lăng kính Tâm lý học. Với ẩn dụ “chiếc ghế lái” – nơi mỗi người đều là “tài xế” cuộc đời mình, người phụ nữ có lẽ đã quen với việc “cầm lái”, đến độ, để trao quyền “lái xe” cho người khác, với họ, là rủi ro lớn. Đây thực chất là một cơ chế phòng vệ. Họ đòi hỏi khả năng “lái lụa” từ đối tác , không phải khó tính, mà vì sợ rằng: người ấy lái không đủ giỏi, không đủ tỉnh táo, thì “chiếc xe”, cũng là cuộc đời họ, sẽ rơi xuống vực. Yêu cầu khắt khe này, như vậy, bản chất là khát khao được an toàn. Họ luôn tìm kiếm một người đủ bản lĩnh để họ rời khỏi “ghế tài” và vẫn thấy thư giãn khi ngồi ở “ghế phụ”.
Tiếp theo, thử nhìn qua lăng kính Xã hội học. Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên “vươn mình”. Những người phụ nữ đến với Frankly Club, vì thế, là những người “vươn” rất mạnh và “vươn” rất nhanh. Họ trở thành quản lý, chủ doanh nghiệp từ rất trẻ – họ giành lấy sự độc lập và nắm quyền tự chủ kinh tế như một tuyên ngôn về danh tính. Nghịch lý chính nằm ở đây: phụ nữ vừa muốn giữ danh tính Hiện đại (thể hiện qua sự tự chủ, bình đẳng), nhưng lại vừa không muốn buông danh tính Truyền thống (được chăm sóc, được làm “em bé”). Họ tìm kiếm một người đàn ông “2 trong 1”: vừa phải đủ mềm mỏng để thấu hiểu cảm xúc, nhưng lại phải đủ cứng rắn và thành đạt hơn họ để họ “ngưỡng mộ”. Đó là một áp lực kép, một tiêu chuẩn kép, mà họ vô tình đặt lên vai đối phương và và cũng là một cuộc giằng xé mệt mỏi cho chính họ.
Cuối cùng, dưới lăng kính Sinh học, có lẽ chúng ta không thể chối bỏ: với phụ nữ tuổi 30+, thời gian và cơ hội là những tài nguyên hữu hạn hơn so với đàn ông. Một quyết định sai lầm trong việc chọn bạn đời – hay “chọn cây về trồng” – có cái giá đắt hơn rất nhiều so với việc cứ để khu vườn ấy trống. Cái giá phải trả cho việc vội vã thỏa mãn cảm giác có thêm cây trong vườn đôi khi là cả một sự đánh đổi lớn. Vì thế, bản năng sinh học buộc họ phải trở thành những “nhà tuyển cây” khắt khe. Họ “tick” vào những ô ưu điểm không phải để tìm người yêu trước mắt, mà để tìm một bảo chứng cho tương lai.
Vậy đâu là rào cản phổ biến khiến họ chưa thể tìm được bạn đời như ý?
Thứ nhất, đó là “cái bẫy của sự đủ đầy”. Nghe có vẻ ngược đời, nhưng chính sự độc lập làm cho tình yêu từ một “nhu cầu thiết yếu” giờ chỉ còn là “sao cũng được”. Có gì đó sai sai khi người đi tìm tình yêu lại đặt tình yêu lên bàn cân của lý trí: “Đầu tư vào người này tốn thời gian, rủi ro cao, lợi nhuận cảm xúc chưa thấy đâu mà thấy mất tự do rồi”. Chính sự tính toán chi phí cơ hội hết mực tỉnh táo này đã triệt tiêu những rung động tự nhiên – thứ vốn dĩ cần chút “mù quáng” để bắt đầu.
Thứ hai, như đã minh họa với hình ảnh “ghế lái” ở trên, đó là nỗi sợ về sự “rơi”. Trong tiếng Anh, yêu là “falling in love” – cho phép mình rơi vào vòng tay của tình yêu. Liệu những người phụ nữ đã vất vả để đứng vững trên đôi chân mình, có cho phép họ “rơi”? Họ liệu sẵn sàng để biểu đạt sự yếu đuối, dễ tổn thương (một lần nữa) trước người mình yêu?
Và cuối cùng, rào cản tinh vi nhất nằm ở sự mâu thuẫn giữa nhu cầu được an toàn và nỗi sợ bị ngăn cách. Họ xây dựng những ranh giới, những cánh cửa, rất kiên cố để bảo vệ bản thân. Nhưng họ lại kỳ vọng đối phương cũng phải đủ tinh tế để biết cách “gõ cửa” đúng lúc. Nhưng bi kịch nằm ở chỗ: đôi khi vì bảo vệ bản thân quá kỹ, họ quẩn quanh phía sau những cánh cửa ấy. Tệ hơn là chiếc chìa khóa đã bị đánh rơi đâu đó trong những tổn thương cũ – đẩy họ vào một trạng thái cô lập mà đôi khi, tình yêu đơn thuần không thể tự tháo gỡ được, mà cần đến một sự can thiệp tâm lý chuyên sâu.

Theo anh, có những cách thức nào giúp họ phá vỡ những rào cản trên?
Thay vì dùng từ “phá vỡ” nghe có vẻ bạo lực, tôi thích dùng từ “tháo gỡ”. Những rào cản tâm lý này giống như những nút thắt, bạn càng giật mạnh nó càng chặt. Để tháo gỡ, chúng ta cần những “công cụ” mềm mỏng nhưng kiên định.
Thứ nhất là tư duy về “Cân bằng động”. Khi tìm kiếm một cân bằng tĩnh, chúng ta sẽ kỳ vọng anh ấy hay cô ấy “luôn phải là”. Thế nhưng, ngày hôm nay Người Hùng có thể che chở bạn, ngày mai người ấy lại có thể thu mình, yếu đuối, vừa muốn ở một mình, mà cũng cần dựa vào bạn. Chấp nhận “Cân bằng động” là chấp nhận sự linh hoạt của cán cân quyền lực và độ co giãn của ranh giới. Khi nhận ra sự “ngọt ngào” hay “vô cảm” của đối phương chỉ là một trạng thái tạm thời, liệu bạn có điều chỉnh lại kỳ vọng cho phù hợp? Từ đó, liệu bạn biết cân nhắc thay vì vội vã phán xét hay để cho nỗi sợ hãi dễ dàng chiếm hữu?
Từ đó, dẫn đến kỹ năng thứ hai – khi bạn đã có đủ nội lực vững vàng – đó là thực hành kỹ thuật “Tái định khung Xung đột”. Phần lớn chúng ta sợ xung đột vì xem đó là dấu hiệu của sự đổ vỡ. Nhưng kỹ năng này cho phép ta nhìn nhận khác đi: xung đột là dữ liệu, thay vì là đòn roi. Khi mâu thuẫn xảy ra, hãy thử xem nó như một phương trình cần giải. Hãy tạm tách cảm xúc ra để nhìn thấy các biến số rõ ràng hơn: Cái gì đang gây ra vướng mắc ở đây? Là ranh giới bị vi phạm? Hay là kỳ vọng không khớp? Khi xem xung đột là dữ liệu để thấu hiểu, bạn sẽ không còn phí sức vào việc phán xét xem ai đúng ai sai. Bạn sẽ không trách móc đối phương sao lại “mở cửa đón bão”, và quan trọng hơn, bạn tránh được phản ứng tiêu cực nhất: đóng sầm cánh cửa lòng lại và im lặng. Thay vào đó, bạn sẽ dồn tâm sức để tái cấu trúc lại cách tương tác, cách điều hòa và biểu đạt cảm xúc. Đích đến cuối cùng là vun đắp cho mối quan hệ, thay vì loay hoay gia cố những cánh cửa để bảo vệ cái tôi riêng lẻ.

Điều kiện để gia nhập Frankly Club là tham gia phiên trò chuyện 1:1, “Frank Conversation” để soi chiếu bản thân. Vì sao việc tự soi chiếu trước khi bước vào mối quan hệ cặp đôi lại quan trọng? Việc hiểu mình có ý nghĩa như thế nào trên hành trình xây dựng một mối quan hệ bền vững?
Quay lại với so sánh hành trình xây dựng hạnh phúc như hành trình làm vườn: tình yêu là một cái cây mong muốn được đem vào vườn, còn bạn là Người Làm Vườn.
Chúng ta thường mải miết tìm “giống cây” ước ao, mà liệu đã cân nhắc cây đó có hợp với thổ nhưỡng, với phong cách làm vườn của mình? Là người đủ kiên nhẫn để chăm sóc hoa Phong Lan hương sắc nhưng nhạy cảm, hay là người hợp với cây Xương Rồng gai góc mà bền bỉ? Sự ví von này chính là lời nhắc nhở về tầm quan trọng của sự tự soi chiếu: để nhận diện những giá trị cốt lõi, và cả những giới hạn chịu đựng của chúng ta. Khi cây hoa héo đi, thay vì vội vã đổ lỗi cho cây, người biết soi chiếu sẽ nhìn lại mảnh vườn và cả cách chăm sóc cây của chính mình.
Điều này dẫn đến triết lý cốt lõi của một mối quan hệ bền vững tại Frankly Club: hạnh phúc cặp đôi thực chất là một hệ quả của hạnh phúc tự thân. Tuy nhiên, xin đừng nhầm lẫn sự tự thân này với “cái bẫy của sự đủ đầy” khiến người ta ngại yêu. Sự khác biệt nằm ở tâm thế: một bên là sự đủ đầy để đóng cửa cài then vì sợ rủi ro, còn một bên là sự linh hoạt để mở lòng đón nhận. Khi chúng ta đi tìm tình yêu chỉ để khỏa lấp sự thiếu hụt, đó là một “rốn xoáy” của sự đòi hỏi. Ngược lại, khi bước vào tình yêu với tâm thế của người làm vườn tỉnh thức, đó là cơ hội để được cộng hưởng.
Đó chính là đích đến cuối cùng của Frankly Club: đồng hành cùng bạn đi qua tiến trình thấu hiểu và làm chủ khu vườn của chính mình. Khi ấy, cây tình yêu – dù là cây gì – cũng sẽ có cơ hội để đâm chồi nảy lộc một cách tự nhiên nhất.
Xem thêm
•Love Notes: FWB là gì và vì sao bạn không nên thử?
•Cách bạn thể hiện tình yêu nói gì về con người bạn?
•Làm sao hâm nóng lại mối quan hệ lâu năm?
Nhóm thực hiện
Bài: Đoàn Trúc