Paris Fashion Week Thu-Đông 2026 không chỉ là sàn diễn của những sáng tạo mới, mà còn đánh dấu sự kết thúc giai đoạn “thăm dò”. Sau những cuộc đổi ngôi rầm rộ, các Giám đốc Sáng tạo bắt đầu viết tiếp chương mới cho các giá trị di sản bằng những bản ngã quyết liệt hơn.
KHI NHỮNG TIẾNG NÓI MỚI RỜI KHỎI TRẠNG THÁI “THĂM DÒ”
Tại vườn Tuileries, người ta không còn thấy một JW Anderson e dè trước những mã gene kinh điển của Dior. Nếu những mùa trước là sự giải mã đầy áp lực, thì BST lần này cho thấy anh đã biến di sản thành một ngôn ngữ trực giác. Chiếc Bar Jacket biểu tượng được “tháo cũi”, rũ bỏ cấu trúc corset gò bó để trở nên mềm mại, tự do. Một vẻ nữ tính couture mới được định nghĩa: lãng mạn nhưng phóng khoáng, lịch sử nhưng không bị trói buộc bởi tính trang nghiêm.

Trong khi đó, Sarah Burton mang đến Givenchy một “sự rùng mình nhẹ” của cảm xúc. Không còn những thử nghiệm an toàn, Burton khẳng định dấu ấn bằng kỹ thuật cắt may sắc sảo trải dài trên hệ trang phục may đo: từ những bộ suit đồng hồ cát mang sắc thái nam tính, các thiết kế peplum mềm mại, họa tiết kẻ sọc gợi tinh thần menswear, đến những phom dáng nữ tính với phần hông xòe hay tuxedo đi cùng áo khoác dạ tiệc.

Burton chia sẻ:
“Tôi muốn mọi thứ trở nên rất cá nhân. Mỗi người phụ nữ là một cá thể riêng, mỗi silhouette là một nhân vật riêng.”
Tại Celine, Michael Rider đã thực sự tìm thấy nhịp điệu riêng ở mùa thứ ba. Với triết lý “xây dựng cuộc sống thông qua trang phục”, bộ sưu tập là sự giao thoa hoàn hảo giữa tính xa xỉ và thực tế, nơi người ta có thể bước thẳng từ sàn diễn vào một buổi chiều nắng Paris mà không cảm thấy lạc lõng.
Câu chuyện về bản ngã càng thêm đậm nét tại Balmain khi Antonin Tron tôn vinh Danielle Décuré – nữ phi công đầu tiên của Air France. Hình ảnh người phụ nữ Balmain hiện lên đầy quyền lực qua phom vai tròn, eo siết và dư âm của dòng phim noir. Đó là một tuyên ngôn không cần thỏa hiệp:
“Người phụ nữ Balmain là người không cần xin lỗi ai.”
TÁI THIẾT DI SẢN BẰNG LĂNG KÍNH ĐƯƠNG ĐẠI
Một trong những tâm điểm của mùa này chắc chắn gọi tên Matthieu Blazy tại Chanel. Không tiếp cận di sản như một kho biểu tượng bất khả xê dịch, mà như một dòng chảy cần được tái kích hoạt để tiếp tục sống trong hiện tại. Điều khiến bộ sưu tập trở nên thuyết phục nằm ở cách ông đọc lại tinh thần của Coco Chanel: Không phải qua sự hoài niệm bề mặt, mà qua chính logic cách mạng từng làm nên nhà mốt – lấy những gì gần với đời sống, gắn với chuyển động của cơ thể và tính thực dụng, rồi nâng tầm chúng để trở nên sang trọng.
Từ thiết kế drop-waist thắt đai gợi nhắc thập niên 1920 đến những chiếc blouson jacket mang tinh thần đương đại, Matthieu cho thấy Chanel không đơn thuần là tập hợp của tweed, camellia hay little black dress. Bộ sưu tập đồng thời trở thành sân khấu cho kỹ nghệ thủ công đáng kinh ngạc: paillettes xà cừ được dệt trực tiếp vào vải trên những chiếc áo và váy không tay, các đường chỉ như nét cọ ngẫu hứng, hay những slip dress thêu lấp lánh.
Nhân dịp 60 năm kể từ khi chiếc Le Smoking đầu tiên ra đời, Anthony Vaccarello không chỉ gợi nhắc một thiết kế biểu tượng của Saint Laurent, mà còn nhấn mạnh di sản của nhà mốt như cái nôi của tuxedo nữ – hình ảnh từng vượt khỏi địa hạt trang phục để trở thành tuyên ngôn về bình đẳng giới.
Trên sàn diễn, những bộ suit tối màu mặc trực tiếp trên da với đường vai xuôi và cấu trúc mềm được đặt cạnh các váy body ren nội y phủ silicone, xen kẽ hai chiếc áo mưa cao su bóng loáng. Sự đối lập giữa tailoring chuẩn mực và chất liệu khiêu khích tạo nên một ngôn ngữ gợi cảm đầy bản lĩnh, nơi hình thể người phụ nữ không chỉ được tôn vinh mà còn tự do định nghĩa quyền được hiện diện và được khao khát.
Mùa này, Daniel Roseberry lại đưa Schiaparelli trở về với sàn runway podium truyền thống tại Carrousel du Louvre. Tuy nhiên, sự kịch tính siêu thực đặc trưng nay đã được tiết chế, nhường chỗ cho tính linh hoạt và ứng dụng, giúp ngôn ngữ của Schiaparelli chạm gần hơn đến tủ đồ của những quý cô thượng lưu.
Ngược lại, Pierpaolo Piccioli tại Balenciaga đang đứng giữa “vùng giao thoa” đầy thú vị: một bên là di sản couture thiêng liêng của Cristóbal, một bên là dư âm youth-culture tăm tối của người tiền nhiệm. Piccioli chọn cách đi xuyên qua nó bằng những phom dáng balloon, hiệu ứng chiaroscuro và sequins bạc, tạo nên một sự cân bằng đầy kịch tính giữa quá khứ và tương lai.

Alaïa tựa như một Khúc thiên nga thuần khiết. Buổi biểu diễn của Pieter Mulier tại ngôi nhà cũ của Fondation Cartier không chỉ là bộ sưu tập, mà còn là “chiếc chìa khóa” anh để lại cho người kế nhiệm trước khi sang Versace. Rời xa những phom dáng thực nghiệm phức tạp, Mulier trở về cốt lõi của Alaïa: váy tank-dress ôm sát cơ thể, áo khoác cắt may chuẩn xác và những đường bèo nhún tối giản.

CƠ THỂ VÀ NHỮNG CUỘC CÁCH MẠNG CHẤT LIỆU
Loewe qua lăng kính của McCollough và Hernandez tiếp tục là một “phòng thí nghiệm” của những ý tưởng táo bạo. Ở đó, công nghệ không làm mất đi cảm xúc, mà ngược lại khơi dậy niềm vui thuần khiết của sáng tạo. Hai nhà thiết kế mở rộng ngôn ngữ chất liệu của Loewe vượt ra ngoài da thuộc quen thuộc, tiến vào những thử nghiệm mang sắc thái công nghệ.
“Với chúng tôi, điều quan trọng nhất là niềm vui của việc sáng tạo”
Những chiếc slip dress in 3D, đúc bằng latex với chi tiết ren, nơ ngực hay pointelle dập nổi như phù điêu đã định nghĩa lại bề mặt chất liệu. Latex cũng xuất hiện trên các mẫu hoodie chuyển động mềm và đàn hồi như những khối nước. Xen giữa đó là các phom dáng quen thuộc được tái tạo trên nền vật liệu mới: jacket dáng chuông bằng shearling cạo nhuộm hay corduroy “giả lập” từ shearling.
Trong khi ấy, sự đối lập giữa che giấu và phơi lộ được Nadège Vanhée xử lý tài tình tại Hermès. Silhouette mùa này mang đậm tính khí động học, thanh mảnh và thực dụng với các chi tiết khóa kéo, cho phép người phụ nữ tự do chuyển động nhưng vẫn giữ trọn sự kiểm soát tinh tế.

Tại Palais d’Iéna, Miuccia Prada gửi gắm thông điệp về “sự nhỏ bé của con người” trước thế giới bao la. Trên sàn phủ rêu và đất, Miu Miu Thu-Đông 2026 là cuộc đối thoại giữa sức mạnh và sự riêng tư: từ áo parka lót lông, mũ trapper đồ sộ đến những slip dress mỏng manh và phụ kiện đính đá tỉ mỉ. Sự xuất hiện của Chloë Sevigny, Gillian Anderson và Kristen McMenamy một lần nữa khẳng định bản ngã người phụ nữ Miu Miu: không cần phô trương nhưng đầy nội lực, sẵn sàng bước ra khỏi sự quá tải của kỷ nguyên số để chạm vào những giá trị nguyên bản nhất.
Nếu Miu Miu nói về sự nhỏ bé của con người, thì Rick Owens lại tôn vinh sức mạnh kiên cường qua hình tượng Marlene Dietrich phiên bản “hậu tận thế”. Trong làn khói trắng và ánh sáng magnesium rực xẻ, Owens trình làng những cấu trúc cơ thể được biến đổi bằng bộ phận giả và chất liệu Kevlar siêu bền. Những chiếc váy kén tằm và áo khoác phi công không chỉ là trang phục, mà là bộ giáp thép bảo vệ bản ngã trước sự bao la của vũ trụ.

Đánh dấu hành trình ba thập kỷ, Acne Studios khẳng định một sự tự tin tuyệt đối: “Tôi biết rõ mình là ai”. Jonny Johansson tái hiện mẫu quần jean năm 1996 đã làm nên tên tuổi thương hiệu, phối cùng áo khoác aviator và giày mũi nhọn sắc sảo. Những khung hình chân dung sinh viên trường nghệ thuật in trên chân váy bút chì tạo nên kết nối thú vị giữa quá khứ nổi loạn và hiện tại trưởng thành, giữa tính nghệ thuật và ứng dụng thương mại.

Với loạt thiết kế của Tom Ford như blazer dáng ngắn, trench coat hay cả khăn babushka bằng nhựa trong suốt, có thể nói chỉ Haider Ackermann mới biến được một chất liệu thường gợi liên tưởng đến áo mưa trẻ em hay đồ che đầu của các bà cụ thành một ngôn ngữ gợi cảm mang sắc thái fetish. Ẩn hiện dưới những chân váy chữ A trong suốt là lớp nội y ren và đôi tất mang logo TF, để cơ thể không hoàn toàn phơi bày mà hiện ra như một hình ảnh được dàn dựng đầy chủ ý.
Ra mắt vào ngày cuối cùng của Tuần lễ thời trang, Louis Vuitton hiện lên như một bản sắc không thu mình vào thực tế hiện tại, mà vẫn khẳng định quyền mơ mộng, phóng đại và kể chuyện qua thời trang. Chất liệu trở thành ngôn ngữ chính: bề mặt tweed dệt hình động vật, salopette lụa gợi tinh thần lao động. Bộ sưu tập vận hành như một dạng “văn hóa dân gian” được tái hiện cho tương lai.
NHỮNG “KẺ ĐỘC HÀNH” CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG
Tại buổi trình diễn của Dries Van Noten, Julian Klausner đưa giới mộ điệu trở lại ngôi trường Lycée Carnot, tìm kiếm ký ức về tuổi thiếu niên “đang hoàn thiện” (work-in-progress). Bộ sưu tập đặt câu hỏi về sự định hình bản sắc: lúc là bộ suit bảo vệ cứng cáp, khi lại là chân váy lụa rực rỡ đầy phóng khoáng. Những bức họa tĩnh vật Flemish thế kỷ 17 được làm nhòe bằng kỹ thuật số như ẩn dụ về thời gian: càng lùi xa, những hoài nghi tuổi trẻ lại càng trở nên rõ nét và quý giá.

Rei Kawakubo tìm thấy sự an tâm trong sắc đen tuyệt đối, màu mà bà tin đại diện cho tinh thần nổi loạn và sự vô tận của vũ trụ. Không cần thông điệp chính trị trực diện, bộ sưu tập mùa này là một bài trắc nghiệm Rorschach bằng vải vóc: những khối phồng như gối ôm, lớp tulle đen mờ ảo và những đường bèo nhún uốn lượn. Với Comme des Garçons, màu đen không phải tang tóc, mà là “hố đen” hút mọi trí tưởng tượng vào một chiều không gian không giới hạn.
Sau màn ra mắt gây tranh cãi, Duran Lantink thực sự tìm thấy nhịp điệu tại nhà Gaultier bằng cách trộn lẫn các nguyên mẫu: từ dân chơi raver đến cao bồi, từ nội y đến đồ thể thao công nghệ. Cảm hứng từ Marlene Dietrich hiện lên qua những đường cắt may nhô cao đầy điêu khắc và hiệu ứng khói thuốc mờ ảo. Bộ sưu tập minh chứng cho tinh thần Gaultier bất diệt: mọi quy chuẩn bị đảo ngược, nam tính và nữ tính, cũ và mới, bên trong và bên ngoài hòa làm một thực thể lai đầy quyến rũ.
Những màn trình diễn xuất sắc đã cho thấy các nhà thiết kế hoàn toàn làm chủ cuộc chơi, từ sự tự tin của Jonathan Anderson tại Dior, Michael Rider tại Celine, bộ đôi Jack McCollough và Lazaro Hernandez tại Loewe, đến chương mới đầy thuyết phục của Matthieu Blazy tại Chanel. Sau “khoảng lặng” của vùng chuyển giao, Paris giờ đây không chỉ lưu giữ quá khứ mà còn sẵn sàng cho một kỷ nguyên thời trang đầy bản sắc và quyết liệt hơn bao giờ hết.
Xem thêm:
London Fashion Week 2026: Bản giao hưởng của những “kẻ mộng mơ” nổi loạn
Có gì tại “bữa tiệc thị giác” tuần lễ thời trang New York Thu-Đông 2024?
Nhóm thực hiện
Bài: Vy Bùi, Tường Vi
Ảnh: Tổng hợp
