ELLE Vietnam

10 bài học thành công từ Taylor Swift trong phim tài liệu mới “The End of an Era”

Taylor Swift, một cô bé lớn lên giữa những hàng cây thông Noel ở Pennsylvania, viết nhạc như viết nhật ký, bước vào âm nhạc rất sớm, và ở lại đó đủ lâu để hiểu rằng thành công không phải là một đường thẳng. Âm nhạc của cô mang dấu vết của một người viết không ngừng tự đối thoại: viết để hiểu mình đã đi qua điều gì và đang trở thành ai. Mỗi album là một mốc tự sự, và mỗi giai đoạn âm nhạc là một lớp địa tầng, nơi cái cũ không bị xóa đi mà được đặt lại, soi chiếu dưới một ánh sáng khác. Còn những ca khúc, nếu nghe kỹ, sẽ thấy chúng là những mảnh ghi chép đôi khi mong manh, đôi khi sắc lạnh về tình yêu, mất mát, sai lầm và cả sự trưởng thành đến từ việc chấp nhận tổn thương. Không sợ thất bại, không sợ khác biệt, không sợ phải làm lại từ đầu. Chính tinh thần đó là điều khiến hành trình của Taylor Swift có sức lan tỏa. 

Phim tài liệu The End of an Era của Taylor Swift chính thức ra mắt trên Disney+.

bài học thành công từ Taylor Swift: Chẳng cánh én nào một mình làm nên cả mùa Xuân

The End of an Era như một cánh cửa hé vào phía sau sân khấu. Sáu tập phim tài liệu, với hai tập đầu lên sóng trên Disney+ ngay trước sinh nhật lần thứ 36 của Taylor Swift, đặt người xem vào trạng thái tò mò: “chiếc xe đẩy” dùng để đưa cô ra sân khấu thực chất vận hành ra sao, những cuộc họp trước giờ G diễn ra thế nào và quan trọng hơn cả, bằng cách nào một con người có thể gánh trọn một chương trình dài ba tiếng rưỡi, lặp lại 149 lần, qua nhiều năm tháng và nhiều phiên bản của chính mình. Nhìn tổng thể, loạt phim giống một bức thư tình lặng lẽ gửi tới những con người thường đứng ngoài khung hình: các vũ công, ca sĩ bè, nhạc công, đội ngũ sản xuất – những người biến ý tưởng thành chuyển động, biến cảm xúc thành âm thanh. 

The End of an Era cho thấy Eras Tour không chỉ là một chuỗi buổi diễn thành công, mà là một cộng đồng được xây dựng bằng lao động, sự kiên nhẫn và những mối quan hệ bền bỉ. Gia đình ấy không hoàn hảo, không luôn vui vẻ, nhưng đủ vững để mỗi đêm, khi cánh màn sân khấu mở ra, câu chuyện mang tên Taylor Swift lại có thể tiếp tục được kể, trọn vẹn, trước hàng chục nghìn người xa lạ.

Máy quay theo chân Taylor Swift vào hậu trường của chuyến lưu diễn phá kỷ lục. “Nhiệm vụ của chúng ta là làm cho điều này trông thật ngẫu nhiên, thật dễ dàng” cô nói với các vũ công trước đêm diễn cuối cùng vào tháng 12/2024. Hàng trăm lá thư viết tay, niêm phong bằng sáp, cô nàng tận tâm gửi đến từng thành viên trong đoàn. Một việc mất hàng tuần, chẳng có lợi ích đo đếm nào ngoài sự trân trọng. Gần hai trăm triệu đô la tiền thưởng được chia cho ê-kíp. Mỗi tài xế xe tải nhận một trăm nghìn đô la. Nguyên tắc rất giản dị: chuyến lưu diễn càng thành công, những người góp sức càng được hưởng phần xứng đáng.

Ở đây, sự hào phóng giống như một cách nghĩ đã ăn sâu “nếu muốn đi xa, phải đi cùng nhau”. Ánh đèn sân khấu rồi sẽ tắt. Nhưng những gì giữ cho nó sáng suốt chặng đường dài lại nằm ở những bàn tay khuất sau hậu trường và những bàn tay ấy xứng đáng được nhìn thấy, được ghi nhận, được tiếp tục cùng nhau vỗ cánh, làm nên những mùa Xuân.

Taylor Swift và đoàn làm phim chụp ảnh tại buổi ra mắt riêng hai tập đầu tiên của loạt phim tài liệu The End of an Era.

TAYLOR SWIFT: Dũng cảm như những chú lính chì

Sáu tháng trước đêm diễn đầu tiên, Taylor Swift tập luyện mỗi ngày trên máy chạy bộ, vừa chạy vừa hát trọn danh sách bài kéo dài ba giờ. Bài nhanh thì chạy nước rút, bài chậm thì giữ nhịp đều. Mục tiêu không phải để “trụ lại” hết tour, mà để vượt qua ngưỡng mệt mỏi, tới một trạng thái khác: đủ vững để có thể đùa giỡn, ngẫu hứng và hiện diện trọn vẹn với khán giả. 

Suốt 149 đêm diễn, không một buổi nào bị hủy vì kiệt sức, vì ốm đau hay vì đời sống riêng. Chuyến lưu diễn chỉ dừng lại đúng ba đêm ở Vienna, khi nguy cơ khủng bố buộc mọi thứ phải ngưng lại vì an toàn. Ngoài điều đó, Taylor Swift đi hết hành trình trong tình trạng mà nhiều người, nếu đặt mình vào, có lẽ đã xin rút lui: chấn thương, tổn thương tinh thần và sự bào mòn thể lực. Taylor không tự nhận mình là vận động viên, nhưng những gì cô phải chịu đựng để đứng vững trên sân khấu thì vượt xa sức tưởng tượng. 

Điều đáng nói là Taylor Swift không “chậm lại” khi đã ở trên đỉnh. Trong lúc thực hiện tour diễn trải dài năm châu, cô phát hành thêm bốn album, hoàn thành bộ phim hòa nhạc có doanh thu cao nhất lịch sử, xuất bản một cuốn sách dày 256 trang, và mỗi đêm lại thay đổi danh sách ca khúc bí mật. Đó là cách cô tận dụng đà chuyển động. Khi mọi bánh răng đã ăn khớp, cô không giảm tốc để nghỉ ngơi, mà tiếp tục tăng tốc để tiến lên. Trong logic ấy, động lực không phải thứ tự sinh ra, mà là tài nguyên phải được sử dụng đúng lúc. Sự dũng cảm của cô lặng lẽ, bền bỉ và có kỷ luật như những chú lính chì. Cô chấp nhận rủi ro, giữ vững bản sắc, đi đến cùng với lựa chọn của mình, ngay cả khi con đường ấy chưa từng có dấu chân trước đó.

Đằng sau ba tiếng rưỡi trên sân khấu là những tháng ngày tập luyện không ai thấy.

Cách ta làm một việc bất kỳ cũng chính là cách ta làm mọi việc khác

Nếu phải rút ra một điều cốt lõi nhất sau hai tập The End of an Era có lẽ chỉ là điều này: cách ta làm một việc bất kỳ cũng chính là cách ta làm mọi việc khác. Những bức thư viết tay, sáu tháng ròng rã tập luyện, quyết định không chạy theo giá vé linh hoạt, hay nỗi ám ảnh rằng khán giả ở hàng ghế xa nhất cũng phải cảm thấy mình được ưu ái… tất cả đều thuộc về cùng một hệ giá trị. Sự xuất sắc không đến từ một lựa chọn. Nó được tạo nên từ vô số quyết định nhỏ, lặp đi lặp lại, với cùng một mức độ nghiêm túc. 

Khía cạnh hậu cần của Eras Tour, nếu tách riêng ra nhìn, đã đủ khiến người ta choáng váng. Chín mươi xe tải lăn bánh liên tục. Sáu mươi bộ trang phục thiết kế riêng. Hai trăm năm mươi đôi giày. Một ê kíp đông đến mức có thể dựng nên một ngôi làng nhỏ, với nhịp sinh hoạt, kỷ luật và guồng vận hành riêng. Nhưng điều đáng nói không nằm ở những con số. Nó nằm ở cách mọi chi tiết từ thứ tự các vị trí pháo lửa, đến khoảnh khắc giấy kim tuyến rơi xuống đều được đặt đúng chỗ, đúng lúc, không thể khác đi. 

Và rồi có những việc được làm trong im lặng. Ở mỗi thành phố đoàn lưu diễn đi qua, tiền được gửi tới các ngân hàng thực phẩm địa phương: hàng chục nghìn bữa ăn, cả năm lương thực cho một trung tâm cứu trợ, hàng nghìn điểm tiếp nhận ở riêng nước Anh. Không thông cáo báo chí, không bài đăng. Những hành động ấy không cần khán giả. Chúng tồn tại trọn vẹn trong chính mục đích của mình. Có lẽ đó là bài học giản dị nhất, nhưng cũng khó nhất, chứng minh rằng những gì ta làm khi không ai nhìn thấy mới là thứ nói lên con người ta rõ ràng nhất.

Phim cho thấy Eras Tour là câu chuyện về lao động tập thể, không phải hào quang của chỉ một nghệ sĩ.

Bị tổn thương không làm bạn yếu đi, nếu bạn biết dùng nó

Nếu nhìn Taylor Swift như một hiện tượng văn hóa đại chúng thuần túy, ta sẽ bỏ lỡ điều đáng nói nhất ở cô – một trong số ít nghệ sĩ đương đại đạt được điều mà nhiều người tìm kiếm: làm chủ mục tiêu của mình, giữ được trạng thái tinh thần ổn định giữa áp lực khổng lồ và tạo ra những giá trị lan tỏa vượt khỏi phạm vi âm nhạc. Cô góp phần định hình đời sống cảm xúc của hàng triệu người, bằng giai điệu, bằng cách tồn tại bền bỉ trong một ngành công nghiệp vốn rất khắc nghiệt với phụ nữ, với tuổi tác, và với sự nhất quán. 

Taylor Swift không phải hình mẫu hoàn hảo. Cô có những khiếm khuyết, những giới hạn, những lựa chọn gây tranh cãi – điều mà chính cô hẳn cũng không phủ nhận. Con đường đưa Taylor Swift lên vị trí nghệ sĩ có thu nhập cao nhất thế giới là chuỗi những lần thử nghiệm, từ country thuần khiết sang pop đại chúng, rồi tiếp tục rẽ sang folk, alternative, và quay lại với pop. Mỗi lần chuyển mình đều đi kèm hoài nghi, chỉ trích, thậm chí là giễu cợt. Nhưng chính trong những khoảnh khắc bị săm soi đó, Taylor cho thấy bản lĩnh hiếm gặp: dám thay đổi trước khi bị buộc phải thay đổi. Bốn lần giành giải Album của năm tại Grammy là chiến tích của việc hiểu rõ luật chơi và kiên nhẫn đi đường dài.

Những ca khúc bị chê, những lần bị cười nhạo, những vụ kiện. Swift không xoá chúng. Cô giữ lại, viết lại, hát lại, biến chúng thành chất liệu sáng tác, thành câu chuyện để kể lại với giọng điệu tỉnh táo và đôi khi tự giễu. Taylor nhấn mạnh rằng sai lầm là một phần của trưởng thành. Vì thế âm nhạc của cô không đứng yên. Nó trưởng thành cùng người viết ra nó, mang theo dấu vết của thời gian, của vấp ngã và chữa lành. Người nghe đồng hành với cô, lớn lên cùng cô, nhìn thấy mình trong những bài hát viết về mất mát, hy vọng và những lần tự nghi ngờ.

Âm nhạc của Taylor không đứng yên, nó trưởng thành cùng người viết ra nó.

Người đi xa là người không ngại thay da đổi thịt

Với những ai theo dõi Taylor Swift đủ lâu, có thể thấy rõ một điều: cô không đứng yên. Sự nghiệp của Swift là một chuỗi những lần tự làm mới, có tính toán nhưng không đánh mất cốt lõi. Khả năng “tái định vị” hay nói cách khác, dám thay đổi hình ảnh bản thân khi cần là một trong những đặc điểm nổi bật nhất. Ở Swift, việc thay đổi không mang dáng dấp của một màn trình diễn gây sốc. Nó giống như cách một con người trưởng thành, nhìn lại mình, gấp lại những gì đã cũ và bước sang chương mới với ý thức rõ ràng hơn về bản thân.

Có lẽ, chính ở điểm này, câu chuyện Taylor Swift trở nên gần gũi hơn với đời sống của nhiều người. Bởi không phải ai cũng làm nhạc, cũng đứng trên sân khấu. Nhưng ai trong chúng ta rồi cũng sẽ đến lúc phải tự hỏi: liệu hình ảnh hiện tại của mình còn phù hợp với con người mình đang trở thành hay không? Và nếu câu trả lời là không, ta có đủ can đảm để thay đổi, hay sẽ chọn ở lại vì sợ hãi và thói quen?

Taylor Swift từng nói rằng ngay từ khi bắt đầu viết nhạc cho một album mới, cô đã tự đặt mình vào một “nhân dạng” cụ thể. Nhân dạng ấy không phải bịa đặt, mà được chắt ra từ những gì cô đang trải qua. Khi viết The Tortured Poets Department, đó là giai đoạn nhiều tổn thương, đổ vỡ, những cảm xúc nặng nề chưa kịp gọi tên. Cô gọi phiên bản ấy của mình là “thi sĩ bị nguyền rủa”. Đến album kế tiếp, Swift khoác lên mình hình ảnh một “showgirl”: nhẹ hơn, tươi hơn, chơi đùa với ánh đèn, đôi lúc tinh nghịch và đầy tự tin. Đó vẫn là cô, nhưng là một lát cắt khác của cùng một con người. Taylor Swift gọi đó là sáng tạo nghệ thuật. Còn với đời sống thường nhật, có thể chỉ cần gọi bằng một cái tên giản dị hơn: tái nhìn lại mình, đặt xuống những gì đã cũ để xem mình có thể trở thành ai nữa.

Sự nghiệp của Swift là một chuỗi những lần tự làm mới.

bài học từ phim của Taylor Swift: Hãy chỉ dành năng lượng của bạn cho những điều xứng đáng

Bài học khác đến từ một câu nói rất ngắn của Taylor Swift, đại ý rằng hãy nghĩ năng lượng của bạn như một món hàng xa xỉ – không phải ai cũng đủ khả năng để sở hữu. Nói cách khác, sự chú ý, thời gian và tâm trí của ta không phải thứ để ai muốn đặt vào đâu thì đặt. Não bộ con người vốn thiên lệch về tiêu cực. Mười lời khen không át nổi một lời chê. Nhưng điều đáng suy nghĩ là: vì sao ta lại trao cho lời chê ấy nhiều quyền lực đến vậy? Không phải mọi thứ đều xứng đáng với sự chú tâm của ta. Và nơi nào ta đặt tâm trí mình vào, nơi đó sẽ lớn lên.

Ta thường phóng đại những gì mình dồn sự chú ý vào. Không hẳn vì nó lớn đến thế, mà vì ta cứ nhìn mãi vào nó. Khi tâm trí bám chặt vào một điều gì đó – một lời chê, một nỗi lo, một mối bất bình… điều ấy tự nhiên chiếm thêm không gian trong đời sống tinh thần. Nếu ta quay đi, không phải mọi thứ biến mất, nhưng ít nhất, nó thôi thống trị cảm xúc của ta.

Nhìn theo cách ấy, sự chú ý và năng lượng tinh thần chẳng khác gì tiền bạc hay thời gian: đều hữu hạn. Và đã hữu hạn thì phải tiêu dùng có chọn lọc. Câu hỏi đáng đặt ra không phải “điều gì làm tôi bận tâm”, mà là “điều gì xứng đáng với năng lượng của tôi”. Cũng như tiền, năng lượng nên được đầu tư vào nơi sinh lời cho đời sống tinh thần: những mối quan hệ tử tế, những công việc có ý nghĩa, những sáng tạo mà ta muốn thử.

Taylor Swift nhắc người xem rằng, hãy tập trung vào bản thân và vun đắp những điều xứng đáng. 

Sáng tạo, ở hình thức cao nhất của nó, là lan tỏa phúc lành

Bài học tiếp theo, cũng có thể nói là bài học đẹp nhất mà người xem có thể rút ra: sáng tạo, ở hình thức cao nhất của nó, là lan tỏa phúc lành. Con người được sinh ra với bản năng tạo tác, như làm ra một bài hát, một cuốn sách, một khu vườn, hay chỉ là một ý tưởng nhỏ. Thế nhưng, trong đời sống hiện đại, đặc biệt với phụ nữ, ham muốn sáng tạo thường bị chất vấn: có bán được không, có “lợi” gì không. Nếu không tạo ra giá trị kinh tế, liệu có phải lãng phí?

Nhìn vào Taylor Swift, ta thấy một ví dụ rất rõ. Cô đã có quá đủ: tiền bạc, danh tiếng, vị thế. Sau hai năm lưu diễn với cường độ gần như của một vận động viên đỉnh cao, ai cũng có thể hiểu nếu cô dừng lại. Nhưng cô không dừng. Không phải vì cô còn “thiếu”, mà vì cô là người viết nhạc, là người biểu diễn. Sáng tạo không phải nghĩa vụ, mà là bản năng. Cô tiếp tục viết vì cô cần viết, tiếp tục hát vì cô cần hát. Có thể sẽ có người gọi đó là ích kỷ. Nhưng hãy nhìn xem bao nhiêu người được hưởng lợi: những buổi tối có nhạc mới để nghe, những khán giả có điều để mong đợi, những cảm xúc được gọi tên hộ. Không cần phải làm hài lòng tất cả. Sáng tạo chân thành chưa bao giờ dành cho số đông tuyệt đối.

Taylor Swift không sáng tác vì nghĩa vụ phải tiếp tục thành công, càng không vì phải chứng minh điều gì nữa. Cô làm vì đó là điều cô tin là cần phải làm. Và sự thật là, không phải mọi hành trình sáng tạo đều dẫn tới ánh đèn sân khấu hay những con số kỷ lục. Có những nỗ lực đi đến hư vô, có những tác phẩm không tìm được công chúng, có những cố gắng chỉ lặng lẽ khép lại. Nhưng điều đó không khiến việc sáng tạo trở nên vô nghĩa. Nếu nó làm đời sống tinh thần của người tạo ra nó đầy đặn hơn, nếu nó giúp con người ấy sống gần với bản thể sâu xa của mình hơn, thì bản thân quá trình ấy đã là một giá trị. Đôi khi, hiệu quả lớn nhất của sáng tạo không nằm ở sản phẩm, mà ở việc nó khiến người sáng tạo trở thành một con người dễ chịu hơn, nhân hậu hơn, hiện diện hơn trong đời sống của những người xung quanh.

Sau hai năm lưu diễn với cường độ cao, nhưng Taylor không dừng lại, đơn giản vì trong cô, âm nhạc là bản năng.

Chấp nhận rằng đời sống đủ đầy gồm cả ngày nắng và ngày mưa

Ý tưởng của Eras Tour đến từ một quãng lặng kéo dài. Gần năm năm không lưu diễn, Taylor Swift buộc phải sống chậm lại trong một giai đoạn mà mọi trật tự quen thuộc của đời sống âm nhạc đều bị gián đoạn. Hai biến cố lớn xảy ra gần như song song đã âm thầm định hình chuyến lưu diễn sau này: việc cô mất quyền kiểm soát các bản ghi gốc khi danh mục âm nhạc bị bán lại, và đại dịch Covid-19 khiến sân khấu – không gian sống còn của nghệ sĩ biểu diễn, tắt đèn.

Trong quá trình thu âm lại các album cũ để giành lại quyền sở hữu âm nhạc của mình, Swift buộc phải quay đầu nhìn lại, đối diện trực tiếp với những phiên bản cũ của chính mình. Cô nghe lại những bài hát được viết ra ở các giai đoạn khác nhau của đời sống tinh thần, khi còn non nớt, khi giận dữ, khi mong manh, khi đã đủ tỉnh táo để tự bảo vệ mình. Swift từng ví trải nghiệm ấy như việc lật giở những cuốn nhật ký cũ, mỗi trang giấy là một “cô gái” khác nhau, tồn tại song song trong cùng một con người. Chính từ cảm giác đó, một ý niệm dần hình thành. Eras Tour, theo cách ấy, là một cấu trúc kể chuyện: đặt các giai đoạn sáng tạo cạnh nhau, không phân định đúng – sai, hay cũ – mới.

Giữa một chuyến lưu diễn được định danh bằng niềm vui và sự phấn khích, Eras Tour bất ngờ bị phủ bóng bởi những biến cố mà không một sân khấu nào có thể hóa giải. Mùa hè năm 2024, Taylor Swift buộc phải đối diện với mặt tối của sự nổi tiếng. Trong phim tài liệu, cô nhắc lại quãng thời gian ấy như một chuỗi ngày nặng nề, khi niềm hân hoan của hàng triệu khán giả song hành với nỗi sợ và sự mất mát. Vụ tấn công bằng dao tại một lớp học nhảy mang chủ đề Taylor Swift ở Southport, khiến ba bé gái thiệt mạng và nhiều người khác bị thương. Nó trở thành một vết cắt trực diện vào tâm lý của người nghệ sĩ. Máy quay ghi lại khoảnh khắc Swift gần như không thể nói trọn câu, cảm xúc dâng lên rồi bị nén lại một cách gượng gạo. 

Có thể thấy, âm nhạc của Swift chứa đủ mọi trạng thái: yêu thương, mất mát, cay đắng, hồi sinh. Cô không né tránh phần tối, cũng không thần thánh hoá nỗi đau. Cô để chúng tồn tại như chúng vốn là. Điều đó nhắc ta nhớ rằng một đời sống chỉ toàn u ám thì khó chịu, nhưng một đời sống lúc nào cũng rạng rỡ cũng không kém phần giả tạo. Con người cần cả niềm vui lẫn nỗi buồn, cả bình yên lẫn xáo trộn, để cảm nhận mình đang sống.

Phim hé lộ những biến cố trong hành trình lưu diễn.

bài học  từ Taylor Swift TRONG PHIM MỚI: Vạch ra ranh giới giữa việc “chiều theo” và “lắng nghe”

Bài học tiếp theo nằm ở ranh giới giữa việc tôn trọng người khác và việc không tự xóa mình. Khi âm nhạc của Taylor Swift trưởng thành hơn, ngôn ngữ trực diện hơn, cô vấp phải những ý kiến cho rằng điều đó không còn “phù hợp” với hình ảnh một nghệ sĩ từng gắn liền với khán giả trẻ. Nhưng sự trưởng thành nào cũng đi kèm thay đổi. Cô không phủ nhận quá khứ, cũng không quay lưng với nhóm công chúng đã đồng hành cùng mình từ đầu. Thay vào đó, cô chọn cách mở rộng không gian biểu đạt, đồng thời vẫn giữ những giới hạn cần thiết để người nghe có quyền lựa chọn.

Ở đây, điều đáng ngợi khen không phải là chuyện lời ca có “đủ ngoan” hay không, mà là cách một nghệ sĩ khẳng định quyền được lớn lên của mình, trong khi vẫn ý thức được ảnh hưởng xã hội mà mình đang nắm giữ. Đó là một bài toán khó và không có đáp án hoàn hảo. Nhưng chính sự tỉnh táo trong việc đi giữa hai bờ ấy cho thấy một thái độ làm nghề nghiêm túc: không hy sinh bản thân để làm vừa lòng tất cả, cũng không bất chấp cộng đồng để thỏa mãn cái tôi. 

Nếu nhìn từ góc độ kinh doanh và truyền thông, Taylor Swift còn là một trường hợp hiếm hoi cho thấy marketing không nhất thiết phải đối lập với sự chân thành. Các chiến dịch ra mắt sản phẩm của cô từ album đến tour diễn đều được xây dựng như những câu chuyện có mở đầu, cao trào và sự chờ đợi. Cô tạo không gian cho khán giả bước vào, nuôi dưỡng sự háo hức, rồi mới đưa ra lời mời mua sắm. Khi công chúng sẵn sàng mở ví mà không thấy khó chịu, đó không phải vì họ bị thao túng, mà vì họ cảm thấy mối quan hệ này công bằng: họ nhận được giá trị trước khi được đề nghị trả tiền. Đây là bài học quan trọng cho bất kỳ ai làm nghề sáng tạo hay kinh doanh trong thời đại ngày nay. Bán hàng không phải là hành vi đáng ngại, nếu sản phẩm được xây dựng trên nền tảng chăm sóc, nhất quán và tôn trọng. 

Chiều theo hay lắng nghe công chúng là hai khái niệm cần được vạch ra ranh giới.

Những ý tưởng tốt chỉ xuất hiện sau rất nhiều ý tưởng tệ

Cuối cùng, muốn đi đến những ý tưởng thật sự đáng giá, người ta buộc phải chấp nhận một điều tưởng như nghịch lý: phần lớn con đường được lát bằng những ý tưởng dở. Những ý tưởng hay rất hiếm và chúng không bao giờ xuất hiện đơn lẻ. Chúng chen chúc giữa vô số phương án sai, ngớ ngẩn, thừa thãi, thậm chí là thất bại. Nếu quá vội vàng gạt bỏ cái “chưa ổn”, ta cũng đồng thời đóng sập cánh cửa dẫn đến cái “đúng”. Nhìn vào sự nghiệp của Swift, khó ai tin rằng đằng sau chuỗi quyết định sáng suốt ấy không tồn tại cả một nghĩa địa của những lựa chọn từng được cân nhắc rồi bỏ đi và hàng tá những “Taylor Swift đã chết”. Sáng tạo, xét cho cùng, không phải là thiên phú không tì vết, mà là sự kiên nhẫn sống chung với sai lầm.

Tinh thần ấy bộc lộ rõ nhất trong Eras Tour – một dự án thách thức mọi quy ước của ngành công nghiệp biểu diễn. Một show diễn kéo dài hơn ba tiếng, ôm trọn toàn bộ các “kỷ nguyên” âm nhạc, với mức độ dàn dựng và thể lực đòi hỏi tiệm cận một vận động viên chuyên nghiệp. Ý tưởng ấy, nếu đặt lên bàn họp thông thường, rất có thể đã bị loại bỏ ngay từ đầu chỉ vì một lý do quen thuộc: “chưa ai làm thế bao giờ”. Nhưng Swift không xem tiền lệ là giới hạn. Cô xem đó là khoảng trống cần được lấp đầy.

Do đó, những giới hạn mà ta thường vin vào như “chưa ai làm”, “sợ sai”, “không chắc thành công” phần lớn chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Sáng tạo, cũng như đời sống, không vận hành bằng sự an toàn tuyệt đối. Nó vận hành bằng thử nghiệm, sai sót và can đảm đi tiếp. Và đôi khi, để có một ý tưởng đủ tốt, ta cần đủ bao dung để cho phép rất nhiều ý tưởng dở được tồn tại trước đó.

Phim cho thấy thành công không đến từ ngẫu hứng, mà từ sự chuẩn bị kéo dài, từ một ý tưởng tốt giữa hàng ngàn ý tưởng tồi.

Xem thêm

“Bé Ghệ Ma Cưng” tung trailer đậm chất hài, hé lộ ba kiếp nghiệt duyên “dở khóc dở cười”

Phụ nữ làm phim: Những “người thầy” dệt nên tấm bản đồ mới

Rhymastic giao lưu cùng James Cameron tại sự kiện công chiếu “Avatar: Lửa Và Tro Tàn”


 

Nhóm thực hiện

Bài: Hoàng Thuý Vân

Chia sẻ:

ELLE Interview

Sao & ​Showbiz