Chính thức lên sóng vào ngày 22/3, Đông Qua Xuân Đến thuộc thể loại niên đại, ngay lập tức tạo nên một cơn sốt với sự tham gia của bộ đôi nhân vật chính của Chương Nhược Nam và Bạch Vũ. Lấy bối cảnh Bắc Kinh trong những năm thập niên 90 cho tới đầu thập niên 2000, bộ phim theo chân những người trẻ quyết tâm theo đuổi ước mơ giữa lòng thủ đô. Trong vai nữ chính Trang Trang, Chương Nhược Nam khắc họa thành công hình ảnh người trẻ rời quê hương lập nghiệp với đầy rẫy những va vấp đầu đời: áp lực về kinh tế hay nỗi cô đơn nơi thủ đô đều được khai thác một cách gần gũi, tạo sự đồng cảm sâu sắc, nhưng nhân vật vẫn giữ được sự lạc quan và sự quyết tâm.
Ở chiều ngược lại, vai diễn Từ Thắng Lợi của Bạch Vũ lại là một thiếu niên trong sáng, kiên định từ bỏ cuộc sống an toàn tại quê hương để theo đuổi đam mê là trở thành một nhà biên kịch. Hai ước mơ giao nhau tại một khu trọ nhỏ giữa lòng Bắc Kinh – nơi hội tụ của những tâm hồn theo đuổi nghệ thuật lớn lao khác, phản ánh chân thực tâm lý của cả một thế hệ trong giai đoạn chuyển mình của xã hội. Qua đó, Đông Qua Xuân Đến đưa khán giả thực sự sống lại một thời đại đầy biến động của Trung Quốc.
Bối cảnh phim “Đông Qua Xuân Đến”: Len lỏi vào thế giới thu nhỏ giữa lòng Bắc Kinh chuyển mình
Bắc Kinh những năm 1990 hiện lên trong Đông Qua Xuân Đến tại thời điểm giao mùa, khi những cơn gió lạnh của mùa Đông dần nhường chỗ cho hơi thở dịu dàng của mùa Xuân. Giữa lòng thành thị phồn hoa, ở nơi con ngõ nhỏ nép mình, có một khu trọ cũ kỹ – nơi nuôi dưỡng ước mơ của những người trẻ nhiệt huyết mang trong mình ngọn lửa khát vọng luôn rực cháy. Tại đây, họ đến từ mọi miền Trung Quốc đã hội tụ, mỗi người gánh trên vai một hoài bão riêng, cùng nhau viết nên bản hòa ca tuổi trẻ lấp lánh hy vọng.
Trái ngược hoàn toàn với vẻ tráng lệ của một thủ đô đang vươn mình mạnh mẽ, bộ phim chọn lùi sâu vào những ngách nhỏ chật hẹp để lột tả một “giấc mơ Bắc Kinh” theo cách thực tế nhất. Trong không gian khu nhà trọ chật hẹp, bối cảnh ấy lại trở thành thế giới thu nhỏ của những người trẻ rời quê theo đuổi ước mơ tại thủ đô. Ở đó, họ phải học cách vật lộn từng ngày để tìm ra con đường tới nghệ thuật của mình giữa lòng thủ đô. Hành trình của họ không bắt đầu bằng ánh đèn sân khấu rực rỡ, mà khởi đầu từ những tháng ngày bươn chải nhọc nhằn: từ làm những công việc dạy thêm, bán hàng để trang trải sinh hoạt phí, đến chấp nhận mọi lời chê bai cay nghiệt trong những lần thử sức đầu tiên. Giữa nhịp sống đô thị xa hoa và thực tại nghiệt ngã, những tình yêu chớm nở và tình bạn gắn kết dần hình thành, những ước mơ nhỏ nhoi cũng đan xen vào nhau, trở thành điểm tựa tinh thần quý giá giúp họ đi qua những năm tháng bôn ba khắc nghiệt.

Trong căn nhà trọ nhỏ giữa lòng thủ đô Bắc Kinh ấy, họ đã sống, đã mơ, đã vấp ngã để rồi lại kiên cường đứng dậy. Mỗi người một hướng đi, một nỗi niềm riêng, nhưng tất cả đều chung khao khát vươn tới ước mơ của mình, dù cho tại thời đại đó, nghệ thuật là một con đường đầy rủi ro mà không phải ai cũng dám hết mình vì nó. Khi bước qua ngưỡng cửa của thiên niên kỷ mới và dòng chảy thay đổi của đất nước, có người vẫn kiên trì theo đuổi ước, có người buộc lòng phải dừng bước trước thực tại.
Nội dung phim “Đông Qua Xuân Đến”: Hành trình nuôi dưỡng những ước mơ theo đuổi nghệ thuật
Bối cảnh nghệ thuật Bắc Kinh thập niên 90 là một giai đoạn bùng nổ của sự chuyển mình, nơi những tâm hồn tự do dũng cảm vạch trần mâu thuẫn xã hội trong bối cảnh cải cách mở cửa. Ước mơ nghệ thuật thời kỳ này không xa rời thực tế mà gắn liền mật thiết với sự trỗi dậy của điện ảnh đương đại, văn học đổi mới và sự ra đời của các nhóm nghệ sĩ độc lập khát khao khẳng định bản sắc trên bản đồ thế giới. Khi đó, Bắc Kinh được ví như một “giấc mơ thơ mộng giữa lòng phương Bắc”, nơi mang đến những trải nghiệm nghệ thuật độc đáo nhưng cũng đầy rẫy những biến động gai góc.
Giữa dòng chảy thời đại đó, Trang Trang (Chương Nhược Nam) là một giọng ca trong trẻo luôn mơ về ánh đèn rực rỡ của nhà hát lớn, nhưng hiện thực lại đẩy cô vào những chuyến lưu diễn tạm bợ, nơi khán giả quan tâm đến men rượu nhiều hơn tiếng hát. Khác với những vai diễn thanh xuân vườn trường trước đây, Chương Nhược Nam thể hiện hình tượng một người phụ nữ mạnh mẽ, người đã dùng sự kiên trì để đối mặt với những khó khăn trên con đường lập nghiệp: từ việc bị lừa tiền, áp lực chi tiêu đến nỗi cô đơn ở chốn đô thị xa lạ. Dù vậy, chính sự gai góc và quyết tâm sắt đá mới là thứ trang sức lộng lẫy nhất của tuổi trẻ mà Trang Trang mang trên mình.
Đồng hành cùng Trang Trang trên hành trình ấy là Từ Thắng Lợi (Bạch Vũ), một chàng biên kịch trẻ say mê con chữ đến mức chấp nhận mỏi mòn gõ từng kịch bản trong bóng tối, dù hết lần này đến lần khác bản thảo bị trả về. Là hình ảnh đại diện cho tầng lớp thanh niên trí thức những năm 90, anh dám từ bỏ cuộc sống an toàn tại quê nhà để dấn thân vào con đường sáng tác đầy rủi ro tại thủ đô, với niềm tin mãnh liệt rằng câu chuyện của mình rồi sẽ được thắp sáng trên sân khấu lớn.

Không chỉ dừng lại ở hai nhân vật chính, Đông Qua Xuân Đến còn khắc họa chân thực hành trình theo đuổi đam mê nghệ thuật của những người trẻ khác. Đó là họa sĩ Tào Dã (Tào Chinh) với tư duy tiên phong, dù những bức vẽ táo bạo của anh thường chỉ nhận lại sự thờ ơ lạnh nhạt; là Quách Tông Bảo (Điền Vũ) – người diễn viên quần chúng âm thầm yêu nghệ thuật bằng sự bền bỉ, chấp nhận làm việc nặng nhọc để đổi lấy đồng tiền ít ỏi chữa bệnh cho vợ con. Đó còn là Đào Lượng Lượng (Vương Ngạn Lâm) với tiếng kèn saxophone lạc lõng dưới gầm cầu giữa dòng người tấp nập, hay Thẩm Nhiễm Nhiễm (Lâm Duẫn) – cô diễn viên trẻ đầy nhiệt huyết và kiên định để không lạc lối giữa chốn showbiz phù hoa đầy rẫy cám dỗ.
Tất cả họ đã cùng nhau tạo nên một bức tranh về “Giấc mơ Bắc Kinh” vừa thơ mộng, vừa nghiệt ngã. Nghệ thuật trong phim không xa xỉ hay xa vời, mà nó hiện diện sống động trong từng công việc, nỗ lực nhỏ nhất của những người trẻ từng bước tiến tới đam mê. Xuyên suốt bộ phim là quá trình khám phá và trưởng thành đầy rủi ro của những tâm hồn nghệ sĩ đứng trước ngưỡng cửa thiên niên kỷ mới. Bằng cách tiếp cận đời sống giản dị, đặt những con người bình thường làm những công việc nhỏ bé vào thế đối lập với khát vọng chưa bao giờ tắt, bộ phim đã khắc họa được nhịp đập thăng trầm của thời đại. Chính sự tương phản giữa thực tại và lý tưởng đã trở thành nguồn tiếp sức mạnh mẽ cho họ để quyết tâm khẳng định bản sắc cá nhân giữa lòng một Bắc Kinh đang chuyển mình đầy biến động.
Khung hình nhuốm màu thời gian và linh hồn của thời đại
Đông Qua Xuân Đến thu hút khán giả ở sự chân thực trong thiết kế bối cảnh, nơi ê-kíp làm phim đã tỉ mỉ “phục dựng” lại Bắc Kinh của 30 năm về trước. Người xem như được du hành ngược thời gian để bắt gặp những chiếc xe đạp cũ kỹ, những poster đã ngả màu, những bộ trang phục đặc trưng của thập niên 90, hay hình ảnh căn bếp chung sưởi ấm khu trọ nhỏ. Ánh sáng trong bộ phim cũng mang tông màu vàng ấm áp, mang theo sự hoài niệm sâu sắc.
Tính biểu đạt của tác phẩm còn được gửi gắm khéo léo qua những lát cắt đời thường nhất, nơi bữa ăn chỉ cần thêm một chiếc đùi gà đã trở thành niềm hạnh phúc đủ đầy để những người trẻ mỉm cười mãn nguyện sau một ngày dài. Thế nhưng, tinh thần của những năm 90 ấy không chỉ dừng lại ở lớp vỏ bọc hình thể, trang phục hay bối cảnh dàn dựng; nó còn được xen lẫn trong tinh thần của mỗi nhân vật. Đó là một thế hệ dám sống bất chấp nghịch cảnh, những con người kiên định với ước mơ giữa lòng thủ đô đầy biến động. Chính sự hòa quyện giữa vẻ đẹp hoài niệm của ngoại cảnh và vẻ đẹp tâm hồn của những người trẻ hết mình theo đuổi lý tưởng đã khẳng định rằng ngọn lửa của tuổi trẻ và khát vọng vẫn luôn là thứ ánh sáng rực rỡ nhất của thời đại.

Lời nhắn gửi hoài cổ đến một Bắc Kinh kiêu hãnh hôm nay
Thông điệp từ tên phim Đông Qua Xuân Đến cũng chính là điều khơi dậy niềm đồng cảm sâu sắc với thế hệ những năm 90 của Trung Quốc: sau mỗi mùa Đông giá rét, mùa Xuân với những mầm xanh hy vọng chắc chắn sẽ trở về; đó là quy luật của thiên nhiên và cũng là phần thưởng cho những trái tim bền bỉ.
Thập niên 90 ở Bắc Kinh là một giai đoạn đầy biến động, nơi các nghệ sĩ không ngừng tìm kiếm và định nghĩa lại bản thân, góp phần tạo nên một nền văn hóa nghệ thuật đa dạng và độc đáo. Khi xem bộ phim, mỗi người xem đều có thể tìm thấy bóng dáng chính mình trong đó: có người từng kiên cường bám trụ để vươn tới một sân khấu rực rỡ, cũng có người đã buộc lòng gác lại đam mê để thỏa hiệp với thực tại cuộc sống. Để trở thành một cường quốc với nền công nghiệp nghệ thuật – văn hóa mạnh mẽ hôm nay, hàng chục năm về trước tại Trung Quốc, đã có một thế hệ từng chật vật ngược dòng thời đại chỉ để bảo vệ giấc mơ của mình.
Dù ở thời đại nào, con đường theo đuổi đam mê cũng sẽ đều vấp phải những khó khăn và cần nhiều sự quyết tâm. Những áp lực của “Bắc phiêu” năm xưa hay nỗi lo của người trẻ hiện đại hôm nay có thể đã khác nhau về hình thức, nhưng về bản chất, đó vẫn là cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ để những người trẻ khẳng định giá trị bản thân.
Thông qua việc tái hiện quá khứ đầy hoài niệm, Đông Qua Xuân Đến còn là lời tiếp sức mạnh mẽ cho thế hệ trẻ hiện đại. Bộ phim gửi gắm rằng đam mê chính là ngọn lửa ấm áp và thứ ánh sáng rực rỡ nhất để sưởi ấm những mùa Đông khắc nghiệt của cuộc đời. Cùng đắm mình vào không gian của những ngõ nhỏ Bắc Kinh năm 90 để tin: sau mỗi mùa Đông giá rét, mùa Xuân rồi sẽ lại trở về với những mầm xanh hy vọng, và người trẻ sẽ chạm được tới ước mơ của mình với lòng tràn đầy nhiệt huyết và sự quyết tâm.

Xem thêm
•12 bộ phim nổi bật trong sự nghiệp của Nhậm Gia Luân
•15 bộ phim Trung Quốc nổi bật đáng mong chờ nhất năm 2026
•Review phim “Still Shining”: Ánh sáng ấm áp từ tuổi trẻ xoa dịu những trái tim hoài niệm
Nhóm thực hiện
Bài: Ngân Giang