Qua lăng kính của Bao Nguyen, khán giả thấy được hình ảnh của 7 người đàn ông đang bước vào độ tuổi 30, nỗ lực tìm cách dung hòa giữa vương miện nặng nề của danh tiếng và khát vọng được thấu hiểu như những cá thể độc lập. Đây là lời tự sự chi tiết về lòng kiên trì, về những rạn nứt trong quá trình sáng tạo và sức mạnh của một tình bạn đã vượt xa khỏi định nghĩa của một nhóm nhạc giải trí thông thường.

Phim tài liệu “BTS: The Return”: Hành trình “tái sinh” và nỗ lực sáng tạo trên đất Mỹ
Ngay từ phân cảnh đầu tiên, BTS: The Return đã gây ấn tượng mạnh với khoảnh khắc “em út” Jungkook cầm máy quay bắt đầu buổi livestream đầu tiên của cả nhóm sau một thời gian dài vắng bóng vì nhập ngũ, khiến khán giả bồi hồi nhớ về những năm tháng bùng nổ của nhóm. Sau đó, bầu không khí dần chuyển đổi, bắt đầu bằng những hơi thở mệt mỏi của Jin khi vừa kết thúc tour lưu diễn cá nhân để ngay lập tức hội quân cùng các thành viên tại Mỹ, hay những khoảng lặng kéo dài trong phòng thu khi RM và Suga trăn trở về định hướng âm nhạc.
Trọng tâm của bộ phim là sự hình thành của album ARIRANG, nhưng quá trình này không hề diễn ra suôn sẻ như các dự án trước đây. Phim cho thấy sự lặp đi lặp lại của công việc trong phòng thu: những bản thu thử bị bỏ dở, những câu hát được ghi âm hàng chục lần và những cuộc tranh luận không hồi kết về việc lựa chọn ca khúc chủ đề Swim. Bài hát bị đánh giá là quá nhẹ so với kỳ vọng về một màn trở lại bùng nổ. Nhưng sau nhiều lần cân nhắc, họ vẫn chọn nó vì phản ánh đúng trạng thái cảm xúc hiện tại: bình tĩnh hơn, trưởng thành hơn và ít phô trương hơn.

Sự xuất hiện của yếu tố văn hóa truyền thống Hàn Quốc thông qua tên gọi ARIRANG cũng tạo ra một luồng tranh luận thú vị. Phim tài liệu cho thấy Giám đốc sáng tạo Boyoung Lee giới thiệu với nhóm về lịch sử của bản ghi âm Arirang đầu tiên vào năm 1896 tại Đại học Howard (Mỹ), điều này đã truyền cảm hứng nhưng đồng thời tạo áp lực cho các thành viên. Trưởng nhóm RM tỏ ra e dè trước việc bị so sánh với các anh hùng hay huyền thoại lịch sử, nhưng Suga lại kiên quyết rằng album này cần phải mang tính bản sắc cao hơn bao giờ hết. Những xung đột về tư duy âm nhạc giữa việc giữ gìn chất Hip-hop nguyên bản và việc tiếp cận thị trường toàn cầu được thể hiện một cách trực diện, không hề che đậy.
Hào quang rực rỡ luôn đi kèm với những vết nứt
BTS: The Return thể hiện tốt trong việc khắc hoạ tâm lý đa chiều của 7 thành viên. Mỗi người đều mang đến một sắc thái khác nhau về sự đấu tranh nội tâm. Trưởng nhóm RM luôn tự hỏi liệu họ có đủ xứng đáng để tự coi mình là đại diện cho một quốc gia hay không, và nỗi sợ về việc phải duy trì một vương miện nặng nề luôn thường trực trong từng lời bộc bạch. Bởi suy cho cùng, BTS cũng chỉ là “những gã trai quê từ Hàn Quốc” mà thôi.
Phim ghi lại việc nhóm làm việc 6 ngày một tuần, liên tục trong hai tháng dưới sự giám sát chặt chẽ của các nhà sản xuất quốc tế. Jin luôn trong trạng thái lo lắng vì bắt đầu tham gia khi album đã đi tới chặng cuối, anh không biết vai trò thực sự của mình là gì. Jimin đã có những khoảnh khắc thất vọng rõ rệt khi vật lộn với các ca từ tiếng Anh và cách phát âm sao cho vừa lòng khán giả quốc tế nhưng vẫn không làm mất đi cảm xúc cá nhân. Còn Suga thậm chí đã bày tỏ sự bất bình khi một số ca khúc ban đầu bị lạm dụng tiếng Anh quá nhiều, và anh kiên quyết phải đưa tiếng Hàn trở lại.

Đáng chú ý nhất là trong buổi họp thảo luận với Bang Si Hyuk – chủ tịch của HYPE về album, đã có những màn tranh luận căng thẳng và những vùng trũng tĩnh lặng trong cảm xúc của các thành viên. Chủ tịch Bang muốn toàn album là các bài hát tiếng Anh bởi cả nhóm đang tiến ra toàn cầu, nhưng các thành viên vẫn muốn có các bài hát tiếng Hàn bởi đó là tiếng mẹ đẻ, là quê hương của họ. Phân cảnh thảo luận này đã làm dấy lên nhiều màn tranh cãi gay gắt từ cộng đồng fan, họ cho rằng HYPE đã quá khắt khe với các thành viên trong việc sáng tác và thể hiện bản thân.
Tuy nhiên, giữa những tầng áp lực đó, niềm hạnh phúc vẫn nảy nở từ những điều giản đơn nhất. Bộ phim dành nhiều thời lượng cho các buổi ăn tối muộn, nơi các thành viên cùng nhau uống bia, cười đùa và nhắc lại những kỷ niệm cũ từ thời còn ở ký túc xá chật hẹp. Jungkook bộc bạch rằng anh cảm thấy áp lực sẽ là quá nặng nếu phải gánh vác một mình, nhưng khi là một phần của bảy người, mọi thứ đều trở nên có thể.

Một khía cạnh đáng suy ngẫm khác trong BTS: The Return là sự thay đổi trong tư duy của họ sau nghĩa vụ quân sự. Cảnh RM thổi kèn saxophone bản nhạc báo thức quân đội không chỉ là một trò đùa, mà là một biểu tượng văn hóa của những người đàn ông Hàn Quốc sau khi hoàn thành nghĩa vụ. Trải nghiệm này giúp họ thấu hiểu hơn về sự hữu hạn của sự nghiệp và tầm quan trọng của việc sống cho hiện tại. Phim cho thấy một BTS trưởng thành hơn, ít nói hơn nhưng sâu sắc hơn, sẵn sàng chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân thay vì cố gắng xây dựng một hình ảnh hoàn hảo không tì vết.
Một tác phẩm tài liệu chân thật và đầy hoài niệm
Bối cảnh chính của BTS: The Return được đặt tại một căn biệt thự sang trọng nhưng tĩnh lặng ở Los Angeles. Đây là nơi 7 thành viên BTS dành ra hai tháng để tự cách ly với thế giới bên ngoài, nhằm tập trung hoàn thiện album ARIRANG. Đạo diễn Bao Nguyen đã khéo léo biến không gian này thành một nhân vật trung tâm, nơi ranh giới giữa đời sống sinh hoạt bình thường và quá trình lao động nghệ thuật khắc nghiệt trở nên mờ nhạt.
Một trong những yếu tố sáng tạo nhất của bộ phim là việc sử dụng những chiếc máy quay mini DV và VHS cũ để các thành viên tự ghi lại những khoảnh khắc riêng tư nhất. Những thước phim đầy hoài niệm này mang lại cảm giác như một kỳ nghỉ mùa Hè của gia đình. Khán giả được chứng kiến những giây phút đời thường như Jungkook chơi đùa cùng chú chó Bam hay J-Hope tỉ mẩn học làm gốm. Những chi tiết này đã xây dựng nên hình ảnh về những con người đang nỗ lực chạm đất sau nhiều năm sống trong hào quang ảo ảnh.

Đỉnh cao về mặt hình ảnh của bộ phim có lẽ là phân cảnh cả nhóm cùng nhau đi biển tại California. Đạo diễn đã sử dụng những ống kính zoom từ xa để ghi lại những khoảnh khắc họ nô đùa trên cát, thi lặn dưới nước hay đơn giản là ngồi lặng yên nhìn sóng biển mà không có bất kỳ sự can thiệp nào từ ê-kíp sản xuất. Đây chính là lúc ca khúc chủ đề Swim được định hình, một bản nhạc mang tính thiền định, chậm rãi, khác xa với những bản hit sôi động trước đây, tượng trưng cho việc họ đang học cách “bơi” trong một đại dương mới của cuộc đời mình sau khi xuất ngũ.
Sau khi phát hành, BTS: The Return nhận được nhiều phản hồi tích cực từ khán giả quốc tế. Không ít người cho rằng đây là bộ phim “thật” nhất của BTS, bởi nó không chỉ tôn vinh thành tựu mà còn dám nhìn thẳng vào những khó khăn. Nhiều fan chia sẻ rằng họ cảm thấy gần gũi hơn với nhóm thông qua những gì họ đã phải trải qua để đạt được điều đó. Phim khép lại bằng cảnh các thành viên quay trở lại Hàn Quốc và bày tỏ những suy tư, cảm xúc của bản thân về cả chặng đường làm một idol, nhưng cũng hứa hẹn về một tương lai ngày càng tốt đẹp hơn của cả nhóm.

BTS: The Return thành công vì không cố gắng tô hồng thực tại mà để lại cho người xem một cảm giác lửng lơ nhưng tràn đầy hy vọng. Hành trình tìm kiếm bản thân vẫn luôn là một cuộc hành trình đơn độc nhưng tuyệt đẹp khi có những người bạn đồng hành. Những thước phim này chắc chắn sẽ còn được nhắc lại như một tư liệu quý giá, về cách một nghệ sĩ học cách trưởng thành và thích nghi với một thế giới không bao giờ ngừng thay đổi.
Xem thêm
•“Hannah Montana 20th Anniversary”: 20 năm và một bức thư tâm tình gửi tuổi thơ
•Những xu hướng âm nhạc thống trị năm 2026
Nhóm thực hiện
Bài: Nhu Nhu