Với ý tưởng con người nhập ý thức vào cơ thể động vật, bộ phim Hoppers mở ra một chuyến phiêu lưu vừa hài hước vừa giàu tính ẩn dụ. Đằng sau nhịp điệu hỗn loạn và những trò đùa liên tiếp ấy, là thông điệp đáng suy nghĩ và cấp thiết về việc bảo vệ môi trường sống hoang dã, trước khi mọi thứ trở nên quá muộn màng. Phim mở màn với 88 triệu USD toàn cầu, đồng thời nhận nhiều phản hồi tích cực từ giới phê bình trong tuần đầu ra mắt.
Sau khi ra mắt giới báo chí tại quê nhà, phim đạt chứng nhận “cà tươi” 97%, trở thành một trong những tác phẩm Pixar được đánh giá cao nhất trong nhiều năm gần đây. Nhiều cây bút nhận định đây là bộ phim cho thấy hãng phim đang tìm lại phong độ, với nhịp kể giàu năng lượng, chất hài sôi động và màu sắc gợi nhớ giai đoạn được yêu thích nhất của Pixar.
Pixar tiếp tục “cướp” lấy trái tim người xem bằng một ý tưởng điên rồ qua bộ phim “Hoppers”
Trong lịch sử của mình, hãng phim trực thuộc Disney gây tiếng vang khi biến những tiền đề tưởng như không thể thành câu chuyện giàu cảm xúc. Khán giả từng chứng kiến một robot cô độc gom rác trên Trái Đất trong WALL·E, một ông lão phiêu lưu cùng cả căn nhà bóng bay trong Up, hay thế giới cảm xúc bên trong tâm trí con người qua Inside Out. Hoppers tiếp tục truyền thống ấy bằng một ý tưởng khác thường: Con người có thể chuyển ý thức vào cơ thể động vật robot để trải nghiệm thế giới từ góc nhìn của chúng.

Nhân vật trung tâm là Mabel Tanaka, cô gái tuổi teen có tuổi thơ gắn bó với khu đập nước gần nhà, nơi hải ly và các loài động vật sinh sống. Để bảo vệ quần thể thiên nhiên hoang dã khỏi tham vọng xây đường cao tốc của tay thị trưởng Jerry, Mabel bất chấp tham gia vào chương trình khoa học chuyển nhận thức người vào robot hải ly. Trong cơ thể mới, cô gặp gỡ Vua hữu nhũ Charles, đồng thời kết thân nhiều sinh vật khác. Từ đây, Mabel nhận ra thế giới động vật phức tạp hơn con người tưởng tượng rất nhiều.
Phim dành thời gian cho khoảnh khắc Mabel lần đầu thích nghi với cơ thể mới. Góc quay đặt thấp, ngang tầm mặt đất, khiến khán giả cảm nhận rõ sự lóng ngóng của nhân vật khi thế giới bỗng trở nên rộng lớn hơn gấp nhiều lần. Những thân cây khổng lồ, những vũng nước nhỏ nay trở thành chướng ngại vật thực sự.
Phân đoạn này không chỉ gây cười mà còn mang tính biểu tượng, cho thấy việc thay đổi góc nhìn có thể khiến những điều tưởng chừng quen thuộc trở nên xa lạ. Pixar dùng chính sự vụng về của nhân vật để khẳng định rằng con người thường đánh giá thấp những thử thách mà động vật phải đối mặt mỗi ngày.
Một cảnh khác đáng chú ý là khi Mabel nhìn thấy đập nước do hải ly xây dựng. Từ góc nhìn của con người, đó chỉ là một cấu trúc đơn giản. Nhưng khi đứng trong cơ thể hải ly, máy quay lướt qua từng thân gỗ đan chéo nhau, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước và những đường hầm nhỏ dẫn vào bên trong. Khung cảnh được dàn dựng như một công trình kiến trúc phức tạp. Pixar dùng chi tiết này để ngầm khẳng định rằng thế giới động vật có trật tự và trí tuệ riêng, trong đó hải ly được ví như những kiến trúc sư vĩ đại nhất. Vốn dĩ, con người chỉ là một mảnh ghép cho bức tranh lớn hơn, nhưng chúng ta từ lâu đã phớt lờ điều đó.

Thông điệp gần gũi, không giáo điều
Một trong những yếu tố khiến phim Hoppers trở nên khác biệt so với nhiều phim Pixar gần đây là tông hài nhanh và đôi khi gần như hỗn loạn. Tiếng cười của bộ phim phần lớn đến từ sự va chạm giữa tư duy con người của Mabel và bản năng tự nhiên của các loài vật.
Một ví dụ rõ ràng là cảnh họp “khẩn cấp” của các loài trong rừng khi phát hiện dự án xây dựng của con người. Mabel cố dùng lý luận con người để thuyết phục các vị Vua của từng loài, nhưng lại gây ra hậu quả nghiêm trọng. Máy quay liên tục cắt giữa các loài vật với góc nhìn cận, tạo cảm giác như một cuộc tranh luận chính trị. Nhưng thay vì những lập luận phức tạp, khán giả chỉ nghe thấy những nỗi lo rất bản năng của động vật. Sự đối lập này tạo nên tiếng cười, đồng thời nhấn mạnh rằng mỗi loài nhìn thế giới theo cách hoàn toàn khác nhau.
Hay như việc cô bé tuổi teen bảo vệ một chú hải ly khác khỏi bị con gấu ăn thịt bỗng trở nên thừa thãi, khi vạn vật đều tìm kiếm kế sinh tồn, chỉ riêng nhân loại gán ghép mác tốt – xấu cho chúng.
Phim còn mang đến một chi tiết đầy ẩn ý, thông qua việc Mabel chỉ có thể hiểu động vật nói gì khi ở trong hình dạng hải ly. Khi ở trong cơ thể con người, thứ cô nghe chỉ là âm thanh vô nghĩa. Nếu không thử đặt mình vào hoàn cảnh của ai khác, ta sẽ khó có được tiếng nói chung, và những hiểu lầm đáng tiếc cũng phát sinh từ đây.
Bên dưới lớp vỏ hài hước ấy, Pixar vẫn lồng ghép thông điệp về môi trường khá tinh tế. Một cảnh đáng nhớ là khi Mabel chứng kiến dòng suối quen thuộc của các loài vật dần cạn nước do công trình xây dựng phía thượng nguồn. Khoảnh khắc này tạo ra sự tương phản mạnh với nhịp hài nhanh trước đó, nhắc khán giả rằng những trò đùa trong rừng vẫn diễn ra trong bối cảnh một hệ sinh thái đang bị đe dọa.

Khi tham vọng kể chuyện trở thành con dao hai lưỡi
Dù sở hữu nhiều ý tưởng thú vị, Hoppers đôi lúc cũng bộc lộ sự quá tải về mặt chủ đề. Bộ phim không chỉ kể câu chuyện bảo vệ môi trường mà còn muốn trở thành một hành trình trưởng thành của nhân vật chính, đồng thời đặt ra câu hỏi về ranh giới giữa con người và động vật.
Tuy nhiên, do phải giải quyết nhiều tuyến truyện cùng lúc, cao trào của bộ phim diễn ra khá nhanh. Cuộc đối đầu giữa động vật và dự án xây dựng được giải quyết chỉ trong một chuỗi sự kiện ngắn. Một số khán giả có thể cảm thấy những mâu thuẫn lớn được khép lại quá gấp gáp so với những gì phim đã chuẩn bị trước đó.

Dù còn hạn chế, Hoppers vẫn khá tròn trịa với khán giả nhỏ tuổi. Tác phẩm nhắc lại một điều từng làm nên sức hút của Pixar, là khả năng khiến người xem nhìn thế giới quen thuộc theo cách hoàn toàn khác. Khi khán giả theo chân Mabel bước vào cơ thể của một con hải ly, họ cũng bước vào một hành trình nhận thức mới.
Xem thêm
•Review phim “Không Còn Chúng Ta”: Sau này có tất cả, chỉ là không có nhau
•Review phim “Pavane”: Vũ khúc của những tâm hồn đồng điệu
•Review phim “In Your Radiant Season”: Bản tình ca chữa lành giữa mùa Đông Seoul
Nhóm thực hiện
Bài: Phúc Logic