ELLE Vietnam

Review phim “The Love of Siam”: Tình yêu non trẻ dẫn lối cả một thế hệ lắng nghe trái tim mình

Phim The Love of Siam không chỉ gợi nhắc về mối tình đầu mong manh giữa hai cậu thiếu niên, mà còn đánh dấu bước ngoặt quan trọng của điện ảnh LGBTQ+ khu vực, nơi cảm xúc được đặt cao hơn mọi nhãn dán định kiến.

“The Love of Siam” – Một tình yêu không cần định danh, chỉ cần được thừa nhận

The Love of Siam xoay quanh Mew và Tong, hai cậu bé sống cùng khu phố, từng gắn bó như hình với bóng thời thơ ấu. Sau biến cố mất tích của chị gái Tong, gia đình cậu tan vỡ, Tong theo bố mẹ rời đi, để lại Mew với nỗi nhớ không tên.

Nhiều năm sau, họ gặp lại nhau vào mùa Giáng sinh. Mew giờ là một cậu thiếu niên trầm lặng, có năng khiếu âm nhạc, còn Tong là chàng trai sống trong gia đình đổ vỡ, mang theo nhiều giằng xé nội tâm. Sự tái ngộ đánh thức những cảm xúc chưa từng được gọi tên, dẫn cả hai bước vào một mối quan hệ mơ hồ, vừa trong trẻo vừa day dứt.

Song song với câu chuyện của Mew và Tong là những đổ nát âm thầm trong gia đình Tong, từ người mẹ sống trong nỗi đau mất con, đến người cha xa cách, cùng mối quan hệ không trọn vẹn giữa Tong và cô bạn gái Donut. Tất cả đan xen, tạo nên một bức tranh tuổi trưởng thành nhiều vết xước, nơi không ai thực sự sai, nhưng cũng chẳng ai đủ can đảm để sống trọn vẹn với cảm xúc của mình.

The Love of Siam ban đầu giấu chi tiết “boylove” trong quá trình quảng bá phim, nhờ vậy mang đến bất ngờ cho khán giả lúc bấy giờ. (Ảnh: CGV)

Khi The Love of Siam lần đầu ra mắt năm 2007, điện ảnh Thái Lan vẫn còn khá dè dặt trong việc khắc họa các mối quan hệ đồng giới, đặc biệt là tình yêu tuổi mới lớn giữa hai nam thiếu niên. Bộ phim của đạo diễn Chookiat Sakveerakul xuất hiện không ồn ào, không chiêu trò, nhưng nhanh chóng tạo ra một dư chấn cảm xúc lan rộng khắp châu Á.

Mười tám năm sau, việc bộ phim được chiếu lại trên màn ảnh rộng vào năm 2026 không chỉ đơn thuần là một sự kiện hoài niệm. Đó giống như một phép thử cảm xúc, khi khán giả quay lại với một câu chuyện từng khiến mình rung động, để xem liệu những giá trị ấy còn đứng vững trong một thế giới đã thay đổi rất nhiều hay không.

Với cộng đồng LGBTQ+, The Love of Siam từng là một cánh cửa. Không phải cánh cửa dẫn tới giải phóng hoàn toàn, mà là cánh cửa đầu tiên cho phép người xem thừa nhận rằng tình yêu đồng giới có thể hiện diện trên màn ảnh bằng sự dịu dàng, đời thường và đầy tổn thương như bất kỳ mối tình nào khác.

Điểm khiến The Love of Siam trở nên đặc biệt hơn, ngay cả khi nhìn lại từ năm 2026, nằm ở cách bộ phim từ chối gắn nhãn cho mối quan hệ giữa Mew và Tong. Phim không đặt ra câu hỏi “ai là gay”, “ai là straight”, cũng không biến tình yêu ấy thành một tuyên ngôn.

Thay vào đó, đạo diễn để cảm xúc tự dẫn lối. Những ánh nhìn ngập ngừng, những khoảng lặng kéo dài, những lần chạm tay đầy do dự tạo nên một thứ ngôn ngữ điện ảnh rất riêng. Tình yêu trong The Love of Siam không ồn ào, không bi lụy hóa bản dạng giới, mà hiện lên như một điều tự nhiên đến mức khiến người xem buộc phải chấp nhận nó trước khi kịp phán xét.

Chính sự tiết chế đã giúp phim vượt qua ranh giới của một tác phẩm “LGBTQ+ niche” để trở thành câu chuyện về tuổi trẻ, về những cảm xúc đầu đời ai cũng từng trải qua, dù yêu ai đi nữa. (Ảnh: CGV)

“Chỉ vì tớ không là bạn trai cậu, không có nghĩa tớ sẽ ngừng yêu cậu”

Câu thoại đầy thổn thức, đau đớn cuối phim tựa như tiếng lòng của khôn xiết những cặp yêu nhau không đến được với nhau vì định kiến gia đình và xã hội thời bấy giờ.

Nếu nhìn bằng lăng kính hiện đại, The Love of Siam đầy những tổn thương không được gọi tên. Tong không đủ dũng cảm đối diện với tình cảm dành cho Mew, nhưng cũng không thể toàn tâm toàn ý với Donut. Việc cậu liên tục duy trì một mối quan hệ dịu dàng nhưng thiếu cam kết với Donut vô tình đẩy cô vào trạng thái chênh vênh, nơi cô trở thành người đứng ngoài một câu chuyện tình mà mình không hề hay biết.

Ngày nay, khi xã hội đã cởi mở hơn, nhiều khán giả trẻ có thể dễ dàng nhận ra sự bất công trong cách Tong đối xử với Donut. Tuy nhiên, đặt bộ phim vào bối cảnh năm 2007, sự giằng co ấy phản ánh rất rõ cái giá của việc không được sống thật với cảm xúc. Không ai trong phim cố tình làm tổn thương người khác, nhưng sự im lặng và né tránh đã khiến tất cả cùng đau. Đây cũng là một trong những lý do khiến The Love of Siam vẫn giữ được sức nặng cảm xúc. 

Bi kịch của phim không đến từ cấm đoán trực diện, mà đến từ sự thiếu không gian an toàn để nói thật lòng mình. (Ảnh: CGV)

Công bằng mà nói, so với các tác phẩm LGBTQ+ ra đời trong thập niên 2010 và 2020, The Love of Siam có thể khiến người xem trẻ cảm thấy chậm, thậm chí là thiếu cao trào. Ngày nay, những câu chuyện đồng giới trên màn ảnh đã đa dạng hơn rất nhiều, từ quyền được công khai, quyền được yêu, cho đến những xung đột xã hội phức tạp hơn.

Tuy vậy, chính sự giản dị và dè dặt của The Love of Siam lại khiến phim trở thành một cột mốc. Tác phẩm đặt nền móng cho cách kể chuyện nơi tình yêu đồng giới không cần bi kịch hóa bằng cái chết hay trừng phạt, mà tồn tại như một phần của đời sống.

Nếu điện ảnh LGBTQ+ hiện đại nói về việc được sống công khai, thì The Love of Siam là câu chuyện về khoảnh khắc đầu tiên con người dám thừa nhận cảm xúc của chính mình. Hai thái cực ấy không đối lập, mà nối tiếp nhau trong tiến trình cởi mở của xã hội.

Bệ phóng cho một thế hệ và dấu ấn giải thưởng

Không thể phủ nhận rằng thành công của The Love of Siam đã trở thành bệ phóng cho cả Witwisit Hiranyawongkul (Mew) và Mario Maurer (Tong). Bộ phim giúp cả hai thoát khỏi hình ảnh thần tượng tuổi teen đơn thuần, chứng minh khả năng diễn xuất nội tâm và sự nhạy cảm cảm xúc hiếm thấy ở lứa diễn viên trẻ thời điểm đó.

Hình ảnh dàn cast The Love of Siam trong buổi ra mắt phim hồi năm 2007. (Ảnh: Sahamongkol Film International)

Việc The Love of Siam giành nhiều giải thưởng quan trọng tại Thái Lan, trong đó có các hạng mục dành cho diễn xuất và phim xuất sắc, cũng là một tuyên bố ngầm về sự thay đổi trong cách ngành điện ảnh nhìn nhận các câu chuyện LGBTQ+. Đó không còn là “vùng an toàn” nhỏ hẹp, mà là nơi xứng đáng được trao giải, được thảo luận và được ghi nhớ.

Xem lại The Love of Siam vào năm 2026 không còn là trải nghiệm giống như mười tám năm trước. Khán giả giờ đây có thể tỉnh táo hơn, cũng có thể khắt khe hơn với những lựa chọn của nhân vật. Điều đáng nói là bộ phim vẫn có khả năng chạm vào một vùng rất mềm trong cảm xúc người xem.

Không phải vì câu chuyện tình chưa trọn vẹn, mà vì sự gợi nhắc về một thời điểm khi yêu thương đồng nghĩa với sợ hãi, khi im lặng là cách duy nhất để tồn tại. The Love of Siam có thể không còn đủ mạnh để đại diện cho thế hệ mới, nhưng phim vẫn là viên gạch đầu tiên để thế hệ sau bước tiếp.

Và có lẽ, đó chính là giá trị bền vững nhất của bộ phim. Không phải ở việc tác phẩm nói gì, mà ở việc phim từng mở ra khả năng để điện ảnh châu Á, và cả xã hội, dám nói nhiều hơn về tình yêu, theo cách chân thành nhất.


Xem thêm

Review phim “Luật Sư Công Ích”: Hài hước, dí dỏm, đan xen những lát cắt dung dị về lòng tử tế

Review phim “Cashero”: Tham vọng kết năm chưa trọn vẹn của Netflix

Review phim “Trinh Thám Bóng Đêm”: Phim hình sự Dân quốc gay cấn mùa cuối năm


 

Nhóm thực hiện

Bài: Phúc Logic

Chia sẻ:

ELLE Interview

Sao & ​Showbiz