Với 3 tập của vol 2 và một tập cuối dài hơn hai tiếng đồng hồ, loạt phim Stranger Things chính thức khép lại hành trình một thập kỷ. Ở khoảnh khắc cuối cùng, trò chơi D&D đã đổi chủ, bộ phim quay về với thông điệp cốt lõi: can đảm để trưởng thành, can đảm để nói lời tạm biệt.
“Stranger Things season 5”: Một mùa phim đầy hoài niệm nhưng cũng nhiều vấn đề
Vol 1 mùa 5 kết thúc với khoảnh khắc ngoạn mục của Will Byers, khi cậu lần đầu đối diện và kiểm soát năng lực, trực tiếp tiêu diệt Demogorgon, cứu nhóm bạn trong tình thế ngặt nghèo. Khoảnh khắc ấy là nền tảng cho một bước ngoặt lớn của nhân vật nhưng ngay lập tức, phim kéo Will trở lại trạng thái cũ: thất vọng, tự trách, bị động. Vấn đề nằm ở chỗ, bộ phim dường như không biết phải làm gì tiếp theo với chính khoảnh khắc ấy. Will đã trải qua gần như toàn bộ loạt phim Stranger Things trong vai trò nạn nhân, bị bắt cóc, bị chiếm hữu, bị tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần. Khi cậu cuối cùng chạm tay vào sức mạnh và quyền tự quyết, việc kịch bản nhanh chóng thu hồi tất cả khiến sự trưởng thành ấy trở nên hụt hẫng, thậm chí có phần gượng gạo.
Bên cạnh cách phát triển nhân vật, một trong những vấn đề lộ rõ nhất của Stranger Things season 5 Volume 2 nằm ở cách bộ phim lạm dụng đối thoại như một phương tiện giải quyết mọi xung đột. Các cảnh giữa Will và Joyce chủ yếu xoay quanh việc cậu khóc lóc, tự trách mình là nguyên nhân của mọi bi kịch. Không chỉ Will, gần như mọi nhân vật đều được “phân bổ” một cuộc đối thoại giải tỏa. Dustin và Steve liên tục cãi vã. Joyce và Hopper có một cuộc nói chuyện thẳng thắn mang tính tổng kết. Mike và Eleven, Jonathan và Nancy cũng tương tự. Chuỗi đối thoại dày đặc này khiến Volume 2 mất đi cảm giác khẩn trương vốn là linh hồn của Stranger Things. Với dàn nhân vật ngày càng đông, những cảnh này biến thành một chuỗi đối thoại vụn vặt, mỗi người chỉ góp một câu, nói tiếp ý của người trước, để máy quay kịp lia qua gương mặt của tất cả. Tất thảy dẫn tới nhịp phim bị ngắt quãng bởi những cuộc trò chuyện hồi tưởng dài dòng, thiếu tự nhiên và chậm đến mức khó chấp nhận.
Lời thoại phim cũng nặng tính minh họa, đầy ẩn dụ và so sánh, nhưng dường như được nói ra không phải để các nhân vật hiểu nhau, mà để khán giả không bỏ sót chi tiết nào. Cảnh Will công khai giới tính là ví dụ tiêu biểu. Về mặt ý tưởng, đây lẽ ra phải là một khoảnh khắc riêng tư, tinh tế, đặt trong không gian thân mật giữa những người bạn hiểu và yêu thương cậu nhất. Thế nhưng bộ phim lại chọn biến nó thành một “sự kiện”, gần như toàn bộ dàn nhân vật cùng có mặt, từ những người thân thiết cho đến những cái tên chưa có nhiều tiếp xúc với Will.
Sự vụng về ấy càng lộ rõ khi đặt cạnh những khoảnh khắc từng làm nên sức mạnh của Stranger Things. Cảnh Robin tâm sự với Steve ở mùa 3 thành công bởi nó diễn ra tự nhiên, không phô trương, không cần tuyên bố. Nếu loại bỏ được những đoạn đối thoại tâm sự vô thưởng vô phạt, Stranger Things 5 đã có thể gọn gàng hơn rất nhiều. Thứ phim thiếu là sự tin tưởng vào khả năng cảm nhận của khán giả. Cách làm này có thể giúp người xem không bị bỏ lại phía sau, nhưng cái giá phải trả là sự hồi hộp và bất ngờ – hai yếu tố cốt lõi của dòng phim phiêu lưu – kinh dị.
Các nhân vật tiềm năng bị bỏ ngỏ
Khi xem phim Stranger Things season 5, khán giả có thể nhận ra một vấn đề khác mà bộ phim ở giai đoạn hiện tại mắc phải, đó là sự phình to mất kiểm soát của dàn nhân vật. Với quá nhiều gương mặt cùng tranh giành thời lượng, bộ phim không còn đủ không gian để phát triển trọn vẹn bất kỳ tuyến nào. Câu chuyện vì thế bị chia nhỏ, cảm xúc bị loãng, còn trọng tâm thì liên tục trượt khỏi tay người kể. Điều khó hiểu là Holly – một nhân vật mới, chưa có đủ nền tảng tâm lý hay lịch sử gắn bó với mạch truyện – lại bất ngờ được đặt vào vị trí trung tâm. Cô bé xuất hiện dày đặc, giữ vai trò then chốt trong nhiều tình huống quan trọng, vượt xa không ít nhân vật đã đồng hành với khán giả suốt nhiều mùa. Việc đẩy nhanh một gương mặt mới lên hàng “đầu tàu” không chỉ gây mất cân đối, mà còn làm suy yếu mối liên kết cảm xúc vốn được xây dựng rất công phu từ những mùa đầu.
Trong khi đó, Eleven – linh hồn của Stranger Things, dần bị đẩy về rìa. Sức mạnh của cô bị tiết chế đến mức khó hiểu, còn sự hiện diện chủ yếu xoay quanh phản ứng và động viên tinh thần. Mike, Lucas cũng rơi vào tình trạng tương tự, gần như chỉ tồn tại để nói những câu khích lệ đúng lúc, thiếu vai trò thực chất trong diễn tiến hành động.
Ở tuyến phản diện, một nhân vật đầy hứa hẹn là tiến sĩ Kay cũng không được khai thác sâu. Linda Hamilton, một biểu tượng của điện ảnh thập niên 80, thể hiện nhân vật với ánh mắt sắc lạnh, giọng nói dứt khoát, phong thái uy quyền nhưng kịch bản lại không trao cho bà một đời sống nội tâm đủ dày. Tiến sĩ Kay hiện lên như một bản sao mờ nhạt của Brenner, thiếu quá khứ, thiếu động cơ và quan trọng nhất là thiếu một lý do thuyết phục để khán giả tin vào sự ám ảnh của bà với chương trình số. Khi thời lượng còn lại của loạt phim chỉ đếm trên đầu ngón tay, khả năng để nhân vật này trở nên trọn vẹn gần như là điều xa xỉ.
Joyce Byers cũng rơi vào tình thế tương tự. Mùa này, Winona Ryder bị bó hẹp trong vai trò người mẹ lo lắng, một hình ảnh từng rất mạnh ở mùa đầu nhưng giờ đây không còn đủ để gánh một nhân vật đã đi cùng khán giả suốt nhiều năm. Joyce đã từng là trung tâm cảm xúc của series, một người phụ nữ vừa mong manh vừa kiên cường, sẵn sàng thách thức cả thế giới để bảo vệ con mình. Việc thu hẹp Joyce lại chỉ còn chức năng “làm mẹ” khiến nhân vật này mất đi chiều sâu mà chính bộ phim từng dày công xây dựng. Mối quan hệ giữa Joyce và Hopper, từng là động lực cảm xúc chủ đạo của mùa 4, cũng bị làm nhạt đi. Họ vẫn đứng cạnh nhau, vẫn chia sẻ nguy hiểm, nhưng sự rung động gần như biến mất, để lại một khoảng trống khó gọi tên.
Một số nhân vật phụ được trao những “cảnh tỏa sáng” riêng lẻ, nhưng lại vô tình làm suy yếu các nhân vật chính. Bà Wheeler có một phân đoạn hành động khá ấn tượng, song việc người lớn liên tục đứng ra giải quyết tình huống nguy cấp khiến bọn trẻ – những người từng là trung tâm mất dần quyền chủ động. Max có một hành trình trốn thoát đáng chú ý, nhưng ngay khi trở lại thế giới thực, cô gần như bị “đóng băng” trong trạng thái thụ động. Robin bị đẩy hẳn sang vai trò gây cười, nhưng những mảng hài lặp đi lặp lại không còn mang lại hiệu quả. Sự xuất hiện dày đặc của Vickie càng làm tuyến này thêm loãng, khi nhân vật không đóng góp đáng kể cho cả cốt truyện lẫn cảm xúc. Từ đó, Stranger Things hiện lên như một bữa tiệc quá đông khách: ai cũng có mặt, ai cũng muốn nói, nhưng không ai thực sự được lắng nghe.
Đã đến lúc những đứa trẻ trưởng thành
Dù vậy, Stranger Things 5 vẫn có những điểm tựa cảm xúc nhất định để khép lại một franchise đình đám kéo dài gần một thập kỷ. Series cuối cùng cũng trả lời được những câu hỏi cơ bản mà khán giả chờ đợi từ lâu: chuyện gì đang xảy ra, ở đâu và khi nào. Trong tất cả những mảng sáng hiếm hoi, Dustin là một nhân vật vẫn giữ được vai trò và sức hút của mình. Dù không còn là một cậu nhóc đáng yêu vô tư trong các phần phim đầu, Dustin với chiều sâu cảm xúc và sự thông minh của mình vẫn tạo được thiện cảm với người xem trong những phân cảnh gây cấn. Diễn xuất của Gaten Matarazzo cân bằng được nét bồng bột của tuổi trẻ và sự chín chắn đang hình thành, tạo nên một khoảnh khắc chân thành, không khoa trương.
Có thể Stranger Things loạng choạng ở chặng cuối, nhưng ít nhất, qua Dustin, bộ phim vẫn nhớ mình từng là câu chuyện về những đứa trẻ học cách trưởng thành trong một thế giới đầy biến động. Và đôi khi, chỉ cần một khoảnh khắc như thế cũng đủ để níu lại niềm tin rằng hành trình này, dù gập ghềnh, vẫn chưa hoàn toàn đánh mất ý nghĩa ban đầu.
Phân cảnh nhóm bạn cùng chơi ván Dungeons & Dragons cuối cùng, do Mike dẫn dắt, hoàn tất vai trò kết thúc bộ phim. Trò chơi, vốn từng là lối thoát cho trí tưởng tượng tuổi thơ, và là khởi đầu cho những điều lạ lùng ở Hawkins, giờ đây được dùng để kể nốt những điều chưa nói hết. Sau tất cả những thăng trầm và những cuộc phiêu lưu đầy hiểm nguy, những cô cậu nhóc năm nào giờ đây đã bước vào ngưỡng cửa của tuổi trưởng thành, mỗi người sẽ có những cuộc sống riêng và viết tiếp câu chuyện đời mình bên ngoài quê nhà Hawkins.
Trong khoảnh khắc cuối khi nhóm bạn của Mike rời bàn cờ, và hội bạn của Holly thay thế, Mike nhận ra trò chơi từng định hình tuổi thơ mình giờ đã thuộc về thế hệ sau và những đứa trẻ khác bắt đầu câu chuyện của riêng chúng. Đó là một hình ảnh giản dị nhưng giàu ý nghĩa, đủ để khiến người xem rơi lệ khi hồi tưởng về một hành trình nhiều biến động, cùng trưởng thành với những nhân vật chủ chốt của loạt phim.
Stranger Things, sau nhiều mùa loay hoay để giữ chất hoài niệm và tham vọng làm mới, cuối cùng cũng chạm đến một khoảnh khắc trưởng thành thật sự. Không phải bằng việc tiêu diệt thêm một con quái vật, mà bằng hành động chấp nhận buông tay. Series mất rất nhiều thời gian để đi tới điểm này và cái kết dù còn luyến tiếc, chưa hoàn hảo vẫn đủ để khán giả hiểu rằng, đã đến lúc nói lời tạm biệt và bước tiếp.
Xem thêm
•Review phim “Ai thương ai mến”: Thu Trang thăng hạng trong vai trò đạo diễn
•Review phim “Trường An 24 Kế”: Nỗ lực chuyển mình bất thành của Thành Nghị
•Review phim “Vua của các vua”: Cuộc đời Chúa Jesus qua góc nhìn trẻ nhỏ