Thực tế phát sóng phần nào phản ánh đúng bối cảnh đó. Dù được đưa lên đồng thời trên cả iQIYI và Youku – hai nền tảng lớn, hiệu ứng mà Tiêu Dao tạo ra chỉ dừng ở mức ổn định, không có dấu hiệu bùng nổ. Lượng người xem chủ yếu đến từ nhóm khán giả trung thành với thể loại tiên hiệp, trong khi công chúng rộng hơn vẫn giữ thái độ dè chừng.

Nội dung phim “Tiêu Dao”: Lại chuyện tình liên kiếp luân hồi
Tiêu Dao là một bộ phim tiên hiệp xoay quanh mối ân oán kéo dài qua nhiều kiếp giữa con người và yêu tộc. Câu chuyện khởi nguồn từ Ngọc Lễ Thần Tuyền – linh vật giữ vai trò cân bằng sức mạnh giữa các giới bị tranh đoạt, kéo theo hàng loạt biến cố làm rung chuyển cả nhân gian lẫn yêu giới. Ở trung tâm câu chuyện là Tiêu Dao, một cô gái phóng khoáng, vô tư, mang tinh thần tự do. Đối diện Tiêu Dao là Hồng Diệp, yêu vương đứng đầu muôn loài, tính cách khó đoán và lạnh lùng. Ở tiền kiếp, hai người từng có mối quan hệ yêu – hận chồng chéo, để lại những tổn thương sâu sắc. Sang kiếp này, chỉ mình Hồng Diệp còn giữ ký ức.
Song hành với tuyến tình cảm là chuỗi vụ án kỳ lạ xảy ra trong tam giới, hé lộ những âm mưu đen tối đe dọa sự cân bằng mong manh giữa các loài. Trong hành trình điều tra và đối phó với thế lực xấu, Tiêu Dao và Hồng Diệp buộc phải sát cánh bên nhau, vừa đối diện quá khứ, vừa học cách xây dựng tương lai. Sự xuất hiện của Toái Mộng Tiên Quân – một phản diện được sinh ra từ chấp niệm và nỗi đau không thể buông bỏ trở thành nút thắt quan trọng, đẩy câu chuyện lên cao trào.

Với gần một nửa hành trình mà bộ phim đi qua, có thể nói, Tiêu Dao chọn cách kể chuyện khá an toàn, bám sát các mô-típ quen thuộc của dòng phim huyền huyễn từng thịnh hành cách đây gần một thập kỷ. Nhịp phim, cấu trúc nhân vật, cách thiết lập xung đột đều mang cảm giác đã được “đóng khung”, thiếu những yếu tố bất ngờ để kéo khán giả vượt qua cảm giác quen thuộc. Với những người tìm kiếm một tác phẩm mang tinh thần đổi mới, giàu đột phá về tư duy kể chuyện, Tiêu Dao chưa thực sự đáp ứng được kỳ vọng ấy ở giai đoạn đầu.
Đáng chú ý, bộ phim cũng không nằm ngoài quỹ đạo của mô típ “tam sinh tam thế” – một đặc sản của phim tiên hiệp Trung Quốc. Những mối nhân duyên kéo dài qua nhiều kiếp, những hiểu lầm, chia ly và tái ngộ được lặp lại theo trật tự quen thuộc. Ở Tiêu Dao, mô típ này xuất hiện khá rõ, từ cách xây dựng mối liên kết giữa các nhân vật cho đến cách triển khai bi kịch và động lực hành động. Trong tiền kiếp, nam và nữ chính từng bị ràng buộc bởi yêu – hận, để lại những dư chấn chưa kịp hóa giải. Quá khứ ấy không chỉ là chất xúc tác cho bi kịch, mà còn trở thành chiếc bóng phủ lên toàn bộ hành trình ở hiện tại.
Sang kiếp này, Tiêu Dao không còn là nhân vật mang thân phận cao quý hay sức mạnh đặc biệt, mà trở thành một cô gái bình thường, nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn. Trong khi đó, Hồng Diệp vẫn giữ nguyên vị thế yêu vương, kẻ đứng trên đỉnh quyền lực của yêu giới. Chính sự lệch pha này tạo ra điểm xuất phát cho mối quan hệ mới. Việc Hồng Diệp mang theo ký ức và tình cảm của tiền kiếp khiến cuộc gặp gỡ giữa hai người sớm nhuốm màu định mệnh. Tình cảm, vì thế, không phát triển từ sự đồng điệu ở hiện tại mà khởi sinh từ nợ nần cảm xúc của quá khứ. Hồng Diệp theo đuổi Tiêu Dao bằng thứ tình yêu mang tính tiếp nối, còn Tiêu Dao lại phản ứng như một người ngoài cuộc, vừa bối rối vừa dè chừng. Cách xây dựng mối quan hệ này gợi nhớ mạnh mẽ đến những gì từng xuất hiện trong loạt phim ngược tâm từng rất thành công trên màn ảnh nhỏ như Tam sinh tam thế thập lý đào hoa, Hoa Thiên Cốt, Hương Mật Tựa Khói Sương, từ động cơ hành động đến sắc thái bi kịch của nhân vật nam.

Giống như nhiều tác phẩm huyền huyễn khác, bộ phim đặt hai nhân vật chính vào vòng xoáy của những biến động lớn hơn, liên quan đến trật tự của tam giới. Con người, yêu quái và thần tiên cùng tồn tại nhưng chưa bao giờ thực sự yên ổn. Trong bối cảnh ấy, chuyện yêu đương song hành với trách nhiệm bảo vệ hòa bình, cứu vãn cục diện. Mô hình “vừa yêu vừa gánh vác đại cục” được lặp lại gần như nguyên vẹn, khiến câu chuyện dễ theo dõi nhưng cũng khó tạo bất ngờ.
Vấn đề của Tiêu Dao không nằm ở việc sử dụng khuôn mẫu, bởi tiên hiệp vốn là thể loại sống dựa trên những công thức nhất định. Điều khiến bộ phim gây tranh luận là việc các mô típ ấy thiếu sự biến tấu đủ sâu để tạo cảm giác mới. Khi những lát cắt cảm xúc từng làm nên dấu ấn cho các tác phẩm đi trước được lặp lại gần như nguyên dạng, khán giả khó tránh khỏi cảm giác mình đang xem lại một phiên bản khác của câu chuyện cũ. Và đó cũng là thách thức lớn nhất mà Tiêu Dao phải đối mặt trên hành trình chinh phục người xem.

Hai diễn viên chính thiếu “chemistry”, Triệu Lệ Dĩnh bùng nổ
Với một bộ phim đặt trọng tâm vào yêu – hận đan xen như Tiêu Dao, phản ứng hóa học giữa hai diễn viên chính gần như là trụ cột quan trọng nhất để giữ cảm xúc người xem. Dẫu vậy, ở những tập đầu tiên, mối quan hệ giữa Đàm Tùng Vận và Hầu Minh Hạo vẫn chưa tạo được những khoảnh khắc đủ sức níu chân khán giả. Đàm Tùng Vận bước vào vai Tiêu Dao với lợi thế quen thuộc: sự linh hoạt, trong trẻo và nét đáng yêu. Nhân vật của cô được xây dựng như một điểm sáng giữa thế giới đầy biến động. Đặt Tiêu Dao cạnh Hồng Diệp, một yêu vương lạnh lùng, mang theo quá khứ nặng nề, về lý thuyết là một sự kết hợp đối lập hấp dẫn, hứa hẹn tạo ra hành trình chữa lành lẫn nhau. Nhưng khi lên hình, sự đối lập ấy mới dừng ở mức ý niệm, chưa chuyển hóa thành cảm xúc cụ thể giữa hai nhân vật.
Ở các cảnh đối diễn, điều khán giả cảm nhận rõ hơn cả là sự tách rời. Đàm Tùng Vận vẫn giữ được năng lượng tươi sáng, nhưng ánh nhìn và nhịp tương tác giữa cô với bạn diễn chưa đủ để tạo ra cảm giác thân mật. Những khoảnh khắc lẽ ra cần sự rung động nhẹ nhàng, một chút ngượng ngùng hay xao động nội tâm, lại trôi qua khá phẳng, thiếu dư vị để người xem nhớ lại sau khi tập phim kết thúc.

Về phía Hầu Minh Hạo, đây là một trường hợp gây nhiều tiếc nuối. Sở hữu gương mặt điện ảnh và từng chứng minh khả năng biến hóa trong các vai diễn trước, anh bước vào Tiêu Dao với kỳ vọng sẽ mang đến một yêu vương vừa bá khí vừa có chiều sâu tâm lý. Thế nhưng, ở giai đoạn đầu, nhân vật Hồng Diệp lại hiện lên khá mờ nhạt. Những tầng cảm xúc phức tạp từ bất lực, thỏa hiệp cho đến sự chấp nhận quá khứ… chưa được thể hiện rõ ràng.
Ngay cả ở những phân đoạn cần phô diễn khí chất của một yêu vương, Hầu Minh Hạo vẫn chưa đạt đến độ “bật” cần thiết. Khi đặt cạnh vai Kỷ Bá Tể trong Nhập Thanh Vân nơi anh từng thể hiện rõ sự sắc lạnh và uy nghi, sự chênh lệch càng dễ nhận ra. Điều này khiến hình ảnh Hồng Diệp trong Tiêu Dao chưa thực sự trở thành trung tâm cảm xúc như kịch bản mong muốn. Sự lệch pha giữa hai diễn viên chính vì thế trở thành vấn đề đáng chú ý. Nữ chính giàu năng lượng, linh động; nam chính cố gắng đi theo hướng thâm trầm nhưng lại rơi vào trạng thái nhạt nhòa. Kết quả là cảm giác “couple” vẫn chưa hình thành rõ rệt.

Sức nóng của Tiêu Dao được đẩy lên đáng kể ngay trước giờ phát sóng, khi đoàn phim công bố Triệu Lệ Dĩnh xuất hiện trong vai phản diện, dù chỉ ở vai trò khách mời. Sau thành công vang dội của Dữ Phượng Hành, đây là lần hiếm hoi khán giả được thấy Triệu Lệ Dĩnh quay lại địa hạt tiên hiệp. Nhiều khán giả không khỏi tò mò điều gì khiến một ngôi sao ở vị thế vững chắc như cô chấp nhận tham gia một vai trò nhỏ trong phim của hậu bối? Câu hỏi ấy phần nào lấn át cả nội dung phim trong các cuộc thảo luận ban đầu.
Triệu Lệ Dĩnh mang đến cho Toái Mộng Tiên Quân một diện mạo lôi cuốn từ những khung hình đầu tiên. Cô xuất hiện trong những bộ trang phục trắng và xanh nhạt, mềm mại, nhẹ nhàng, thậm chí có phần ngọt ngào. Không ít ý kiến cho rằng, dù chỉ là vai khách mời, tạo hình và khí chất mà Triệu Lệ Dĩnh thể hiện còn nổi bật hơn cả nữ chính. Được biết, ngôi sao tham gia ủng hộ bộ phim bởi đây là tác phẩm cổ trang đầu tay của đạo diễn Từ Kỷ Châu, người từng mời cô góp mặt trong Yên Chi – tác phẩm bệ phóng đã đưa tên tuổi của Triệu Lệ Dĩnh đến với công chúng trong những năm tháng đầu sự nghiệp.

Điểm cộng trong phần nhìn
Nếu có một điểm mà Tiêu Dao khó bị chê trách, đó chính là phần hình ảnh. Ở phương diện này, phim cho thấy sự nghiêm túc và đầu tư tương đối rõ ràng. Vạn Yêu Cốc – không gian trung tâm của bộ phim được xây dựng như một thế giới mang hơi hướm cổ tích, mềm mại và giàu tính mộng tưởng. Những cánh đồng cỏ hồng trải dài, gam màu dịu nhẹ nhưng không nhạt nhòa, tạo cảm giác vừa xa lạ vừa an yên.
Phim biến lãnh địa của yêu giới, thành một không gian sống động, có sinh khí, thậm chí mang nét đáng yêu. Các tạo hình yêu quái được thiết kế theo hướng tinh nghịch, gần gũi, giúp thế giới huyền huyễn bớt nặng nề và dễ tiếp cận hơn với nhiều nhóm khán giả. Ánh sáng, màu sắc được tiết chế, tránh cảm giác “ảo” quá mức vốn là điểm yếu của không ít phim tiên hiệp những năm gần đây.
Đặc biệt, sự xuất hiện của Toái Mộng Tiên Quân mang lại một trong những điểm nhấn thị giác đáng nhớ nhất. Hiệu ứng dải lụa trắng lấp lánh vắt ngang núi non, bờ vực góp phần định hình khí chất nhân vật. Trong những khung hình ấy, Triệu Lệ Dĩnh gần như hòa vào không gian, vừa mong manh vừa lạnh lẽo, tạo cảm giác cô không thuộc về thế giới trần tục. Hiệu ứng hình ảnh không lấn át diễn xuất, mà ngược lại, nâng đỡ thần thái nhân vật, giúp Toái Mộng Tiên Quân trở nên nổi bật ngay cả khi không cần thoại hay hành động phức tạp.

Có thể nói, trong bối cảnh nội dung còn nhiều tranh cãi và phản ứng hóa học giữa các nhân vật chưa thật sự bùng nổ, phần mỹ thuật và hình ảnh đang đóng vai trò như một điểm tựa quan trọng của Tiêu Dao. Ít nhất, bộ phim cho thấy sự tôn trọng khán giả ở khâu nhìn ngắm, đưa họ bước vào một thế giới đủ đẹp để muốn ở lại lâu hơn.
Xem thêm
•Review phim “Cashero”: Tham vọng kết năm chưa trọn vẹn của Netflix
•Top 10 phim Việt có doanh thu cao nhất 2025
•8 bộ phim nổi bật trong sự nghiệp của Hà Dữ
Nhóm thực hiện
Bài: Hoàng Thúy Vân