Nếu anh phải mô tả hành trình làm perfumer của mình bằng một nốt hương duy nhất, đó sẽ là gì và vì sao?
Tôi chọn Hedione – một nguyên liệu tổng hợp nhẹ tênh, gần như không mùi khi đứng một mình nhưng lại là nền móng cho hầu hết những sáng tạo nước hoa hiện đại. Khi mới bắt đầu học tại ISIPCA, tôi thậm chí không ngửi được nó. Nhưng nhờ sự kiên trì và luyện tập, tôi dần cảm nhận được sắc thái tinh tế: một chút cam chanh, một chút trà, một chút hoa trắng. Càng về sau, tôi càng nhận ra rằng, ngay cả những nguyên liệu cơ bản như Hedione cũng luôn có lớp lang mới mẻ để học. Hành trình làm perfumer cũng vậy – không ngừng học hỏi, không ngừng điều chỉnh và không bao giờ ngừng nghi ngờ những gì mình tưởng là đã biết.
Anh hình dung tương lai của ngành nước hoa Việt Nam trong 5 năm tới sẽ như thế nào?
Tôi tin ngành nước hoa Việt sẽ phát triển mạnh, nhờ 3 yếu tố: nhu cầu thể hiện bản sắc cá nhân qua mùi hương ngày càng lớn, cộng đồng yêu hương trong nước ngày càng đông đảo; và công nghệ – đặc biệt là AI – sẽ mở ra nhiều hướng đi mới. Những thương hiệu nội địa nghiêm túc, có định hướng sẽ trụ lại và vươn lên, đặc biệt khi người tiêu dùng bắt đầu quan tâm đến sự độc đáo, chứ không chỉ danh tiếng. Tôi kỳ vọng vào sự ra đời của nhiều perfumer người Việt, cũng như những mùi hương mang đậm văn hóa bản địa nhưng đủ tinh tế để vượt biên giới.
>> Xem thêm:
Rei Nguyễn – Người giải đố mùi hương
Những hương nước hoa mùa Thu hoài niệm gợi nhắc về thập niên 2000
10 hương nước hoa khép lại mùa Hè trọn vẹn
Theo anh, điều gì là thử thách lớn nhất và cơ hội thú vị nhất khi làm nhà điều hương tại Việt Nam hiện nay?
Thử thách lớn nhất với perfumer độc lập là tiếp cận nguyên liệu – điều tưởng đơn giản nhưng lại rất khó ở thị trường Việt. Với các perfumer làm việc trong nhà hương lớn như tôi, thử thách chuyển sang việc thấu hiểu thị trường và thị hiếu nội địa – điều mà nếu làm tốt sẽ trở thành lợi thế lớn. Đặc biệt, việc đưa các yếu tố văn hóa Á Đông – như cà phê sữa, phở, matcha – vào nước hoa không còn là ngoại lệ, mà đang trở thành xu hướng toàn cầu. Cơ hội là đây – nếu chúng ta dám kể câu chuyện của mình một cách có chiều sâu và bản sắc.
BÀI LIÊN QUAN
Là người đang cộng tác cùng IFF và sáng tạo cho các thương hiệu như d’Annam, điều gì khiến anh muốn kết hợp chuyên môn kỹ thuật quy mô lớn với những câu chuyện văn hóa mang tính cá nhân sâu sắc?
Vì tôi là người Việt – và đó là chất liệu gần gũi nhất, chân thành nhất mà tôi có thể kể. Tại một nhà hương lớn, mỗi perfumer cần xác định phong cách và thế mạnh riêng để không bị hòa lẫn. Kể chuyện văn hóa Việt qua nước hoa là cách tôi khẳng định bản sắc và mang di sản vào thế giới đương đại. Dĩ nhiên, hành trình này đòi hỏi nhiều thử nghiệm, sai số, và cần cả sự đồng hành từ những thương hiệu dám mạo hiểm. D’Annam chính là một cơ hội quý giá như vậy, khi chấp nhận đưa những mùi như Vietnamese Coffee hay Pho Breakfast ra thị trường quốc tế.
Việc chuyển thể những biểu tượng như phở hay cà phê Việt Nam thành các mùi hương tinh tế là một thử thách độc đáo – anh đã tiếp cận thử thách đó như thế nào để không bị rơi vào cảm giác gượng gạo, sáo rỗng?
Tôi luôn tự hỏi: mùi hương này có “chạm“ đến người ngửi hay không? Dù tích cực hay tiêu cực, nhẹ nhàng hay mãnh liệt, nó phải để lại một điều gì đó. Nếu không, đó là một mùi hương vô nghĩa. Và cuối cùng, tôi đặt sự ứng dụng (wearability) lên hàng đầu. Một mùi hương chỉ có giá trị khi nó thực sự được sống trên làn da ai đó – không phải nằm trong phòng thí nghiệm hay bản vẽ lý tưởng.
BÀI LIÊN QUAN
Nếu có cơ hội “xuất khẩu” một mùi hương thật sự đại diện cho Việt Nam ra thế giới, anh sẽ chọn mùi hương nào và muốn gửi gắm câu chuyện gì trong đó?
Tôi chọn mùi quả thị. Không phải vì truyện Tấm Cám hay vì quả rất thơm, mà vì thị đại diện cho một khía cạnh ít ai để ý: Việt Nam cũng có một văn hóa hương thơm lâu đời. “Bà để bà ngửi chứ bà không ăn” – đó là một cách tiếp cận mùi hương rất Á Đông, rất Việt. Tôi vừa muốn thế giới biết và đồng thời muốn đánh thức trong lòng người Việt niềm tự hào rằng ngoài phở và cà phê, chúng ta còn có cả một kho tàng mùi hương gắn liền với ký ức, với đời sống, và với tâm linh.
Xin cảm ơn những chia sẻ của Việt Anh.