Trong vài năm trở lại đây, điện ảnh Việt bắt đầu có những thử nghiệm đáng chú ý với dòng phim kinh dị mang màu sắc văn hóa dân gian. Phí Phông là một trong những nỗ lực như vậy, khi chọn khai thác truyền thuyết về loài quỷ hút máu vùng Tây Bắc – một chất liệu vừa quen vừa lạ, từng tồn tại trong lời kể dân gian nhưng hiếm khi được đưa lên màn ảnh rộng một cách bài bản.
Không đi theo lối mòn hù dọa rập khuôn, bộ phim của đạo diễn Đỗ Quốc Trung đặt trọng tâm vào không khí, nghi lễ và niềm tin tâm linh, từ đó xây dựng nỗi sợ mang tính tích lũy. Và ở trung tâm của hành trình ấy là một vai diễn có thể xem là bước ngoặt trong sự nghiệp của Kiều Minh Tuấn.
Phim theo chân Còn (Kiều Minh Tuấn) và Dương (Đoàn Minh Anh), hai pháp sư từ miền xuôi tìm đến một bản làng Tây Bắc sau khi nhận tin mẹ của họ – một pháp sư cao tay (Hạnh Thúy) – gặp nạn bí ẩn.
Tại đây, họ dần bị cuốn vào những hiện tượng kỳ quái, gắn liền với “phí phông” – loài quỷ hút máu được người dân truyền tai như một thực thể vừa đáng sợ vừa linh thiêng. Khi càng đào sâu, bộ đôi không chỉ đối diện với thế lực siêu nhiên mà còn buộc phải đối mặt với những bí mật liên quan đến chính gia đình và thân phận của mình.

Kiều Minh Tuấn “biến hóa” với vai diễn nặng ký trong “Phí Phông”
Sau nhiều năm gắn liền với hình ảnh duyên dáng, có phần tưng tửng ở các vai hài, Kiều Minh Tuấn có lẽ đã tìm được một trong những vai diễn thử thách nhất sự nghiệp với Phí Phông. Nhân vật Còn không đơn thuần là một pháp sư trừ tà, mà là một con người mang nhiều lớp tâm lý, từ hoài nghi, sợ hãi cho đến ám ảnh và cuối cùng là đối diện với sự thật về chính mình.
Điểm đáng chú ý nằm ở cách nam diễn viên xử lý những phân đoạn bị nhập hồn. Không chỉ thay đổi về biểu cảm, anh còn điều chỉnh ngôn ngữ cơ thể, ánh mắt và nhịp điệu lời thoại, tạo ra sự khác biệt rõ rệt giữa các trạng thái. Có những khoảnh khắc, nhân vật gần như không còn là chính mình, và chính sự mất kiểm soát đó lại trở thành điểm sáng, giúp tăng độ căng cho bộ phim.
Đây là dạng vai vừa đòi hỏi thể lực với các cảnh nghi lễ, di chuyển trong địa hình hiểm trở, vừa yêu cầu chiều sâu nội tâm. Việc cân bằng hai yếu tố này không dễ, nhưng Kiều Minh Tuấn cho thấy sự lăn xả đáng kể, khiến hành trình của Còn trở nên thuyết phục hơn.

Ở tuyến hỗ trợ, Đoàn Minh Anh mang đến một bất ngờ thú vị. Nữ diễn viên sinh năm 2008 không chỉ dừng lại ở ngoại hình mà thể hiện được sự giằng xé nội tâm của một cô gái sở hữu “đôi mắt âm dương” nhưng lại chối bỏ con đường pháp sư. Nhân vật Dương vì thế không chỉ là người đồng hành mà còn là đối trọng cảm xúc, giúp câu chuyện có thêm chiều sâu.
Trong khi đó, Hạnh Thúy và sao nhí Nina Nutthacha Jessica Padovan góp phần tạo nên những khoảnh khắc rùng rợn theo hướng body horror. Không cần lạm dụng kỹ xảo, chính biểu cảm và tạo hình của họ đã đủ để gây ám ảnh, đặc biệt trong các phân đoạn liên quan đến nghi lễ và sự biến đổi cơ thể.

Kinh dị bản địa và nỗ lực xây dựng dấu ấn riêng
Điểm đáng ghi nhận của Phí Phông nằm ở tham vọng xây dựng một thế giới kinh dị mang dấu ấn riêng, thay vì vay mượn mô-típ quen thuộc từ điện ảnh quốc tế.
Dù cùng khai thác đề tài quỷ hút máu, bộ phim không đi theo hình ảnh vampire kiểu phương Tây mà tạo ra một thực thể có quy luật tồn tại, tập tính và nguồn gốc gắn chặt với đời sống tâm linh vùng cao.

Sự đầu tư thể hiện rõ qua cách tái hiện bản làng Tây Bắc, từ kiến trúc nhà ở, trang phục cho đến các nghi lễ dân gian. Những chi tiết này không chỉ mang tính trang trí mà còn góp phần định hình không khí, yếu tố cốt lõi của phim kinh dị.
Đạo diễn cũng tiết chế việc sử dụng jumpscare, thay vào đó là cách kể chuyện chậm rãi, tạo cảm giác bất an kéo dài. Nỗi sợ không đến ngay lập tức mà tích tụ qua từng lớp thông tin, từng nghi thức và từng bí mật được hé lộ.
Về mặt hình ảnh, Phí Phông cho thấy bước tiến so với tác phẩm trước đó của đạo diễn. Các cảnh quay thiên nhiên, đặc biệt là những cung đường đèo và không gian rừng núi, được xử lý chỉn chu, mang lại cảm giác vừa hùng vĩ vừa cô lập. Ánh sáng và âm thanh cũng được khai thác hiệu quả, góp phần tăng độ căng cho nhiều phân đoạn.

Tuy nhiên, tham vọng lớn đôi khi lại trở thành con dao hai lưỡi. Kịch bản ôm đồm khá nhiều chi tiết, khiến một số tuyến truyện chưa được giải quyết trọn vẹn. Có những yếu tố được cài cắm nhưng thiếu cao trào tương xứng, làm giảm đi phần nào sức nặng của tổng thể. Nếu được tiết chế và tinh gọn hơn, bộ phim có thể đạt hiệu quả mạnh mẽ hơn về mặt cảm xúc.
Kết luận
Phí Phông không phải là một tác phẩm hoàn hảo, nhưng là bước đi đáng khích lệ của điện ảnh Việt trong việc khai thác chất liệu kinh dị bản địa.
Trong bối cảnh dòng phim kinh dị trong nước vẫn đang loay hoay tìm bản sắc, Phí Phông cho thấy một hướng đi khả thi: trở về với văn hóa, với truyền thuyết và kể lại chúng bằng ngôn ngữ điện ảnh hiện đại. Nếu tiếp tục được trau chuốt ở khâu kịch bản, đây hoàn toàn có thể là nền móng cho những dự án táo bạo hơn trong tương lai.
Xem thêm
•Review phim “Humint”: Bản giao hưởng lạnh lẽo của niềm tin và phản bội
•[Review phim] “Đèn Âm Hồn”: Khi chất liệu văn học hòa quyện với kinh dị dân gian
•11 bộ phim Hàn đáng mong chờ trong tháng 4/2026
Nhóm thực hiện
Bài: Phúc Logic