ELLE Vietnam

Review phim “Michael”: Huyền thoại được tái sinh, nhưng sự thật bị làm mờ

Trong làn sóng biopic âm nhạc đang quay trở lại mạnh mẽ sau thành công của những tác phẩm như Bohemian Rhapsody hay Elvis, Michael mang theo một kỳ vọng đặc biệt. Không chỉ vì đây là câu chuyện về một huyền thoại, mà còn bởi Michael Jackson là một nhân vật gần như không thể “tóm gọn” bằng điện ảnh: vừa là thiên tài, vừa là biểu tượng văn hóa, đồng thời cũng là tâm điểm của vô số tranh cãi kéo dài nhiều thập kỷ.

Michael theo chân hành trình của danh ca từ những ngày còn là cậu bé trong gia đình The Jackson 5, đến khi bước ra khỏi cái bóng của người cha hà khắc để trở thành “Ông hoàng nhạc Pop”. Phim lướt qua các cột mốc quan trọng: những buổi biểu diễn đầu đời, bước ngoặt với album Off the Wall, đỉnh cao toàn cầu với Thriller, và các tour diễn hoành tráng đưa tên tuổi Michael Jackson phủ sóng toàn thế giới.

Jaafar Jackson – cháu trai của Michael Jackson, hóa thân thành cố nghệ sĩ trong bộ phim tiểu sử Michael. (Ảnh: Universal Pictures)

huyền thoại “Michael” được tái sinh trong hình hài mới

Đạo diễn Antoine Fuqua dường như hiểu rõ độ “nguy hiểm” của đề tài này, và lựa chọn một hướng đi an toàn hơn khi kể lại hành trình của một huyền thoại theo cách đẹp nhất, rực rỡ nhất. Nhưng chính lựa chọn đó khiến Michael trở thành một bộ phim vừa cuốn hút về mặt cảm xúc, vừa khiến người xem phải đặt câu hỏi về những gì đã bị bỏ lại phía sau.

Không quá lời khi nói Jaafar Jackson – cháu trai của cố huyền thoại là lý do lớn nhất để khán giả bước vào rạp. Ngay từ những khung hình đầu tiên, sự tương đồng giữa anh và Michael Jackson đã tạo nên hiệu ứng thị giác mạnh mẽ: từ gương mặt, ánh mắt cho đến cách giữ nhịp cơ thể đều mang lại cảm giác quen thuộc đến mức khó tin.

Ở phân đoạn tái hiện sân khấu Motown 25, nơi Michael lần đầu thực hiện moonwalk trước công chúng, Jaafar không chỉ “bắt chước” mà còn tái tạo được năng lượng bùng nổ của khoảnh khắc lịch sử này. Cách anh giữ nhịp trước khi trượt bước, ánh nhìn thoáng qua khán giả rồi bùng nổ trong tiếng reo hò, tất cả tạo nên một phân đoạn vừa hoài niệm vừa sống động.

Tương tự, trong màn trình diễn Billie Jean, từng cú nhún chân, cách nhấn nhá nhịp beat, hay việc giữ khoảng lặng trước khi chuyển động đều được xử lý chính xác đến từng chi tiết, như thể Michael đang hiện diện sống động trước mắt khán giả.

Thay vì kể theo tuyến tính chặt chẽ, tác phẩm chọn cấu trúc đan xen ký ức, ghép nối những mảnh đời và sân khấu, như cuốn băng ghi hình về sự nghiệp hơn là một hành trình có điểm bắt đầu và kết thúc rõ ràng. (Ảnh: Universal Pictures)

Tuy nhiên, khi rời khỏi ánh đèn sân khấu, nhân vật lại thiếu đi chiều sâu nội tâm tương xứng. Những khoảnh khắc đáng lẽ phải đào sâu tâm lý như áp lực từ gia đình, sự cô lập trong danh tiếng lại bị lướt qua khá nhanh. Điều này khiến Jaafar, dù rất nỗ lực, vẫn bị giới hạn trong khuôn khổ của một hình tượng hơn là một con người có mâu thuẫn nội tại rõ ràng.

Jaafar Jackson gần như “đúc cùng khuôn” với huyền thoại, nhưng chỉ là vẻ ngoài. (Ảnh: Universal Pictures)

“concert điện ảnh” choáng ngợp 

Nếu kỳ vọng Michael như một bộ phim kể chuyện, có lẽ tác phẩm chưa hoàn toàn trọn vẹn. Nhưng nếu xem đây như một buổi hòa nhạc được nâng cấp bằng ngôn ngữ điện ảnh, phim lại thể hiện cực kỳ hiệu quả.

Các phân đoạn biểu diễn được dàn dựng với quy mô lớn, từ bối cảnh, vũ đạo cho đến ánh sáng. Trong trường đoạn Thriller, phim không chỉ tái hiện MV kinh điển mà còn mở rộng không gian, đưa người xem vào một thế giới bán siêu thực, nơi ranh giới giữa sân khấu và điện ảnh bị xóa nhòa. Máy quay xoay quanh nhân vật, bắt trọn từng chuyển động, đồng thời tạo cảm giác bao trùm, như thể khán giả đang đứng giữa đám đông.

Một ví dụ khác là các phân đoạn tour diễn, nơi âm thanh được xử lý dày và sâu, tái hiện cảm giác “choáng ngợp” khi hàng chục nghìn khán giả cùng hò reo. Những cú cắt dựng nhanh, xen kẽ giữa cận cảnh và toàn cảnh, giúp giữ nhịp cao và duy trì năng lượng liên tục.

Chính cách tiếp cận trực quan sinh động khiến Michael dễ tiếp cận với số đông. Ngay cả những người không quá quan tâm đến tiểu sử của Michael Jackson vẫn có thể bị cuốn vào trải nghiệm thị giác và âm nhạc. (Ảnh: Universal Pictures)

Tuy nhiên, cái giá phải trả là phần câu chuyện bị thu hẹp. Khi mỗi cột mốc chỉ tồn tại để dẫn đến một màn trình diễn lớn hơn, bộ phim dần mất đi cảm giác phát triển. Các biến cố không được xây dựng như bước ngoặt, mà giống như những điểm dừng ngắn trước khi ánh đèn sân khấu bật sáng trở lại.

Một chân dung được “tô hồng”

Điểm gây tranh cãi nhất của Michael nằm ở việc phim gần như loại bỏ hoàn toàn những góc tối trong cuộc đời của nhân vật. Các tranh cãi lớn, những bê bối từng khiến hình ảnh Michael Jackson bị lung lay, đều không xuất hiện hoặc chỉ được nhắc đến một cách gián tiếp, nhẹ nhàng.

Thay vào đó, phim tập trung vào giai đoạn thăng hoa, nơi Michael được khắc họa như một thiên tài cô đơn, bị hiểu lầm nhưng luôn sống vì nghệ thuật. Cách xây dựng này giúp bộ phim giữ được sự “đẹp đẽ”, nhưng đồng thời làm mất đi tính phức tạp – yếu tố quan trọng trong một biopic.

Hệ quả là cấu trúc kể chuyện trở nên rời rạc. Phim di chuyển nhanh qua các giai đoạn, từ tuổi thơ đến đỉnh cao sự nghiệp, mà không dành đủ thời gian để đào sâu bất kỳ xung đột nào. Một số biến cố chỉ xuất hiện trong vài cảnh ngắn, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một phân đoạn biểu diễn mới.

Ví dụ, những căng thẳng trong gia đình hay áp lực từ danh tiếng vốn có thể trở thành trục cảm xúc chính lại chỉ đóng vai trò nền. Điều này khiến hành trình của nhân vật thiếu điểm nhấn, không có cao trào đủ mạnh để đọng lại sau khi phim kết thúc.

Khán giả nhìn thấy một huyền thoại, nhưng lại khó chạm đến con người phía sau huyền thoại đó. (Ảnh: Universađ Pictures)

Michael (2026) là một trải nghiệm giàu cảm xúc, đặc biệt với những ai yêu âm nhạc và di sản của Michael Jackson. Bộ phim ghi điểm nhờ màn hóa thân ấn tượng của Jaafar Jackson và phần trình diễn được dàn dựng công phu, mang lại cảm giác như đang tham dự một concert thực thụ.

Nhưng khi ánh đèn sân khấu tắt đi, điều còn lại không hoàn toàn là một chân dung trọn vẹn. Michael đẹp, cuốn hút, nhưng cũng an toàn đến mức thiếu đi những góc cạnh cần thiết. Và với một huyền thoại như Michael Jackson, có lẽ chỉ ánh sáng thôi là chưa đủ để kể hết câu chuyện.


Xem thêm

“The Devil Wears Prada 2”: Biểu tượng thời trang màn ảnh trở lại

“Tạm Biệt Gohan”: Siêu phẩm chữa lành về tình thương giữa người và thú cưng ra rạp dịp Hè 2026

“Phí Phông”: Kiều Minh Tuấn tỏa sáng với vai diễn “đen tối”


 

Nhóm thực hiện

Bài: Phúc Logic

Chia sẻ:

ELLE Interview

Sao & ​Showbiz