ELLE Vietnam

Review phim “We Are All Trying Here”: Lời an ủi mạnh mẽ dành cho những con người đang lạc lối

We Are All Trying Here là bức tranh hiện thực về những con người đang chật vật tìm kiếm sự bình yên khi bị giày vò bởi sự đố kỵ từ xung quanh và áp lực thành bại. Hwang Dong Man (Koo Kyo Hwan) là một đạo diễn đầy tham vọng nhưng lại là thành viên duy nhất trong nhóm The Eight chưa có tác phẩm ra mắt sau 20 năm theo nghề. Sự đeo bám của cái mác “thất nghiệp” khiến anh luôn phải đấu tranh tâm lý để không bị nhấn chìm trong mặc cảm vô dụng. Byeon Eun A (Go Youn Jung) là một nhà sản xuất tại Choi Film, nổi tiếng với những nhận xét kịch bản sắc bén và thực tế. Dù vậy, đằng sau vẻ ngoài đó, cô lại luôn che giấu sự giận dữ và nỗi sợ hãi trong lòng, từ đó, cô cũng khát khao tìm được ý nghĩa cuộc sống của mình. Thông qua góc nhìn về ngành điện ảnh, nơi các đạo diễn và các công ty phải đối mặt với áp lực doanh thu và sự cạnh tranh khốc liệt, bộ phim khắc họa chân thực hành trình tìm ra ý nghĩa cuộc sống và chữa lành của từng cá nhân đang mang trong mình một tâm hồn trống rỗng.

Dù rating ban đầu thấp, bộ phim vẫn được đánh giá cao về chiều sâu cảm xúc và lối kể chuyện nhẹ nhàng. (Ảnh: JTBC)

Nội dung phim “We Are All Trying Here”: Sự bám víu thực tại thông qua nỗ lực định hình cảm xúc

We Are All Trying Here trực diện khai thác sự xấu xí của lòng ghen tị qua nhân vật Dong Man – hiện lên với sự nhỏ nhen và tự phụ, thường xuyên chê bai tác phẩm của bạn bè dù bản thân chưa có phim ra mắt sau hai thập kỷ trong sự nghiệp. Dù chịu sự dè bỉu của người thân và bị người xung quanh coi là kẻ lập dị, anh vẫn ngoan cố bám trụ với nghề. Trong khi đó, Eun A, từ một tài năng đầy triển vọng, cũng dần trở nên u ám và mất đi phong độ, không thể hòa nhập và liên tục chịu áp lực từ cấp trên. Cô chọn cách che giấu nỗi sợ hãi và sự cô độc bằng vẻ ngoài cứng rắn để tự vệ – dáng vẻ được hình thành từ những tổn thương trong quá khứ.

Chi tiết về chiếc đồng hồ cảm xúc mà cả Dong Man và Eun A cùng đeo trên tay đã thể hiện được sự bất ổn trong nội tâm của hai nhân vật chính. Chiếc đồng hồ sẽ tự động hiển thị màu sắc hoặc chữ tương ứng với trạng thái tâm lý của người đeo, và mọi người xung quanh Dong Man đã dè bỉu anh vì điều đó. Tuy nhiên, đối với Dong Man và Eun A, chiếc đồng hồ là công cụ giúp họ định hình và gọi tên những cảm xúc mơ hồ mà chính họ cũng không thể tự xác định. Họ là con người và mang theo cảm xúc, tuy nhiên, ở trong một thực tại mà cả hai luôn cảm thấy bấp bênh, việc gọi tên được những gì họ đang cảm thấy lại trở thành cách để họ bám víu vào việc mình vẫn đang tồn tại.

Cả Eun A và Dong Man đều đeo một chiếc đồng hồ cảm xúc. (Ảnh: JTBC)

Sự kết nối giữa Dong Man và Eun A được xây dựng dựa trên sự thấu cảm sâu sắc về sự u uất trong cuộc sống của hai. Dong Man thừa nhận việc không ngừng nói chính là cách duy nhất để anh cảm thấy mình còn đang tồn tại. Bởi vậy, Eun A, người vốn luôn đơn độc, đã im lặng lắng nghe những tràng tâm sự dài bất tận của Dong Man bên đường ray tàu. Dong Man cùng những tiếng thét lớn tên mình chỉ để khẳng định sự hiện diện cũng đã khiến Eun A đồng cảm và nhận ra những nỗ lực nhỏ bé để khát khao chứng minh cho tồn tại của anh.

Hành trình tìm kiếm sức mạnh để tiếp tục tồn tại

Hwang Dong Man luôn nhìn vào sự biến chuyển của thời tiết như một minh chứng cho việc thế giới vẫn đang tiếp diễn. Với anh, chừng nào trời vẫn còn mây và nắng, chừng nào thời tiết còn hiện hữu thì thế giới vẫn chưa đến hồi kết. Niềm tin đó trở thành thứ để những người đang chật vật như anh tiếp tục bám víu và nỗ lực sống qua mỗi ngày. Bởi vậy, việc con người không thể dễ dàng từ bỏ cuộc sống khiến mỗi hoạt động trong ngày của họ đều có thể là lí do để định hình mục đích sống và duy trì sự tồn tại.

Chừng nào trời vẫn còn mây và nắng, Hwang Dong Man vẫn tin thế giới chưa đến hồi kết. (Ảnh: JTBC)

Sự bế tắc của Dong Man còn thể hiện qua chính tác phẩm mà anh đang ấp ủ. Bộ phim viết về AI và con người, nơi nhân vật đem thời tiết trở lại thế giới trong tương lai để giữ cho thế giới chuyển động, nhưng thực chất lại thiếu đi sức mạnh để đấu tranh cho lý tưởng đó. Dong Man đã không thể trả lời câu hỏi của Eun A rằng tại sao nhân vật của anh lại không nỗ lực để có được điều nó muốn, bởi bản thân anh cũng không biết được về sức mạnh và chưa tìm thấy nguồn lực ấy cho bản thân nên đã không thể truyền tải nó vào nhân vật của mình.

Trong khi đó, Eun A nhận ra rằng sức mạnh sẽ đến khi trái tim loạn nhịp và biết yêu thương, và con người sẽ được thôi thúc để đạt được điều họ muốn. Tuy nhiên, điều này lại mang theo nỗi u uất khi cô hiểu ra mình chỉ đang cố níu bám vào người khác để tìm động lực sống thay vì tự yêu thương chính mình. Việc thiếu đi sự độc lập trong cảm xúc khiến Eun A rơi vào những bế tắc trong mối quan hệ cũ, nơi sự dựa dẫm quá mức luôn đi kèm với những tổn thương sâu sắc.

Đối với Eun A, yêu thương là một cách để có được sức mạnh. (Ảnh: JTBC)

Thước đo nào cho giá trị của một con người?

Hwang Dong Man trở thành tâm điểm của những định kiến xã hội khi dành 20 năm theo đuổi giấc mơ đạo diễn nhưng chưa một lần thành công. Đứng giữa những người bạn đồng lứa đã sớm thành danh, anh bị gắn mác là kẻ “bất tài”. Tuy nhiên, liệu một năng lực chuyên môn nhất định có đủ để định nghĩa toàn bộ giá trị của một con người?

Xuyên suốt tác phẩm, cuộc đối thoại về sự bất tài trở nên gay gắt khi xã hội thường đánh giá cá nhân dựa trên chức danh: một giáo viên không biết dạy hay một đạo diễn không thể làm phim đều bị coi là thất bại. Đáp lại cái nhìn khắt khe đó, Eun A đã phản biện lại “Các vị là con người mà không có tình người” khi đáp lại những người luôn có cái nhìn săm soi và phán xét người khác. Câu nói này đã phê phán lối đối xử vô cảm giữa người với người, và khẳng định việc đánh giá con người dựa trên một khía cạnh duy nhất là phiến diện. Con người là sự tổng hòa của nhân cách, khả năng và thái độ sống; do đó, để thực sự tôn trọng một cá nhân, chúng ta cần có cái nhìn bao dung và đa chiều thay vì chỉ tập trung vào những khiếm khuyết tạm thời để vùi dập họ.

Đứng giữa những người bạn đồng lứa đã sớm thành danh, anh bị gắn mác là kẻ “bất tài”. (Ảnh: JTBC)

Vậy nếu chỉ mải miết chạy theo những thước đo thành công bề nổi đó, liệu chúng ta có đang dần trở nên vô hình trong chính cuộc sống của riêng mình? Giá trị cốt lõi của mỗi người rốt cuộc không nằm ở ánh hào nhoáng bên ngoài mà ở việc mỗi cá nhân tìm thấy và trân trọng bản ngã của mình. We Are All Trying Here đã bóc tách lớp vỏ tự mãn và phơi bày những tâm hồn đang run rẩy và bất an của mỗi người, từ đó gợi sự thấu cảm dành cho những nỗ lực thầm lặng trong hành trình tìm kiếm giá trị bản thân.

Không gian u uất và những câu hỏi phản chiếu thực tại

Bao trùm lên tác phẩm là một không gian điện ảnh u uất, nơi mỗi biểu cảm và lời nói của nhân vật đều mang theo sự cô độc. Các lời thoại chậm rãi của Eun A, những tiếng hét lớn của Dong Man hay những đoạn độc thoại nội tâm đều góp phần khắc họa chân thực chân dung của những con người đang lạc lối trên hành trình tìm kiếm giá trị cuộc sống. 

Phim đặt ra những câu hỏi trực diện “Tại sao cuộc đời tôi phải làm hài lòng anh?”, như lời phản kháng của một thế hệ trẻ đang kiệt sức vì mải miết chạy theo các tiêu chuẩn xã hội. Hình ảnh Byeon Eun A – một nhà sản xuất tài năng nhưng dần tụt dốc, luôn bị chảy máu cam khi lo âu chính là biểu hiện cho sự kiệt quệ về tinh thần. Bên cạnh đó, câu hỏi chất vấn “Các vị là con người mà không có tình người” cũng buộc người xem phải nhìn nhận lại cách đối xử giữa người với người trong xã hội. Liệu việc vùi dập người khác có phải là cách để che đậy nỗi bất an của chính mình?

Đặc biệt, những cuộc gặp gỡ giữa Eun A và Dong Man thường diễn ra vào khoảnh khắc chờ tàu đi qua – quãng nghỉ hiếm hoi của hai người trong nhịp sống hối hả. Đó là thời điểm duy nhất họ buộc phải đứng lại, nhưng cũng là thời gian để dừng lại và đối thoại với đối phương. Giữa vòng xoáy không ngừng nghỉ của công việc và danh vọng, nơi dừng chờ tàu này trở thành không gian cho một sự dừng lại cần thiết, giúp họ thấu hiểu và tìm ra chính mình.

Nơi dừng chờ tàu qua là nơi mà Eun A và Dong Man luôn gặp nhau. (Ảnh: JTBC)

Lời an ủi mạnh mẽ và công nhận những nỗ lực thầm lặng 

We Are All Trying Here đã vỗ về người xem bằng sự thật: tất cả chúng ta đều đang phải đối mặt với những nỗi lo âu. Mượn bối cảnh của ngành điện ảnh khắc nghiệt, phim khắc họa các nhân vật như những bản sao của chính khán giả ngoài đời thực. Dong Man và Eun A có thể là hình bóng của một người bạn, một người thân, hay chính là bản thân mỗi chúng ta đang lạc lối trong guồng quay tìm kiếm định hướng và ý nghĩa cuộc sống. Đặc biệt với thế hệ trẻ, bộ phim chạm vào nỗi đau của việc chạy đua trong sự nghiệp, cuộc đời và cảm giác bất lực khi đã nỗ lực hết mình nhưng vẫn dậm chân tại chỗ, trong khi nhìn bạn bè đồng trang lứa liên tục đạt tới cột mốc thành công.

Sự sợ hãi và bồn chồn trong phim được ví như một “trái tim nằm trên vỉ nướng” – một nỗi đau luôn giày vò âm ỉ trong lồng ngực. Nó nóng rát, dai dẳng và khiến con người ta rơi vào trạng thái bất an kéo dài mà không tìm thấy lối thoát. Thông qua đó, bộ phim cũng gửi đi thông điệp an ủi mạnh mẽ đến một xã hội đang mải miết chạy theo guồng quay danh vọng: mỗi cá nhân đều đang nỗ lực hết mình và âm thầm kiên trì mỗi ngày, nên chúng ta không hề cô đơn trên con đường đó. We Are All Trying Here đã tiếp thêm sức mạnh để mỗi người thêm tin vào bản thân và vững vàng hơn trên hành trình của riêng mình.


Xem thêm

7 bộ phim Hàn nổi bật trong sự nghiệp diễn xuất của nam thần Byeon Woo Seok

Review phim “Perfect Crown”: Câu chuyện quen thuộc, cách kể chuyện mới và sức hút ngoài mong đợi

5 bộ phim Hàn kết hợp hoàn hảo giữa lãng mạn và công nghệ


 

Nhóm thực hiện

Bài: Ngân Giang

Chia sẻ:

ELLE Interview

Sao & ​Showbiz