Trần Nhật Minh kể chuyện làm việc chung với Thanh Hằng trong “Mesdames Thanh Sắc”

Với nhạc trưởng Trần Nhật Minh, âm nhạc điện ảnh không chỉ là "đi theo" hình ảnh, mà phải trở thành tiếng lòng chạm tới những gì nhân vật không nói ra. Đảm nhận phần âm nhạc cho Mesdames Thanh Sắc, anh đã chọn cách giữ lại cái hồn thanh lịch, phóng khoáng của Sài Gòn xưa thay vì phục dựng một cách khiên cưỡng. Qua bài phỏng vấn độc quyền dưới đây, hãy cùng khám phá tư duy sáng tạo của Trần Nhật Minh, cách anh dùng giai điệu bóc tách số phận hẫng hụt của đệ nhất vũ nữ Cầm Thanh và câu chuyện giữ lửa gia đình khi "deadline biết đường về nhà cùng hai vợ chồng".

Lấy cảm hứng từ những góc khuất xã hội Sài Gòn những năm 1960, Mesdames Thanh Sắc đang trở thành tâm điểm chú ý nhờ cách tiếp cận táo bạo về cuộc đối đầu quyền lực và danh vọng giữa những người phụ nữ sắc sảo. Theo bài viết review trên tạp chí ELLE Việt Nam trước đó, bộ phim đã mang đến một không gian vừa xa hoa vừa ngột ngạt, khai thác vào vực thẳm của đệ nhất vũ nữ Cầm Thanh để từ đó thấu chiếu bi kịch thân phận con người.

Sự thành công trong việc định hình bầu không khí hoài cổ (retro) của tác phẩm không thể không kể đến phần âm nhạc do nhạc trưởng Trần Nhật Minh đảm nhiệm. Sự kết hợp giữa góc nhìn điện ảnh và những tiết lộ của anh về cách pha trộn chất Pháp, Jazz, Rock Mỹ mang “chất Việt” sẽ mang đến cho chúng ta cái nhìn toàn diện về thế giới nghệ thuật. Cùng ELLE Việt Nam gặp gỡ nhạc trưởng Trần Nhật Minh qua bài viết dưới đây.

Trần Nhật Minh kể chuyện làm việc chung với Thanh Hằng trong "Mesdames Thanh Sắc"
Nhạc trưởng Trần Nhật Minh lần đầu tiên thử thách bản thân khi trực tiếp tham gia vào quá trình sản xuất âm nhạc cho một bộ phim điện ảnh.

Chào anh Trần Nhật Minh, là một nhạc trưởng gắn liền với âm nhạc cổ điển và giao hưởng, cơ duyên nào đã đưa anh đến với việc nhận lời đảm nhiệm phần âm nhạc cho một bộ phim điện ảnh đậm chất retro và gai góc như Mesdames Thanh Sắc?

Thật ra tôi nghĩ điện ảnh và âm nhạc giao hưởng có nhiều điểm gặp nhau hơn mình tưởng. Với một nhạc trưởng, công việc không chỉ là điều khiển âm thanh, mà còn là xây dựng nhịp độ, kịch tính, màu sắc và cảm xúc theo thời gian. Điều đó rất gần với cách một bộ phim vận hành.

Trước đây, tôi đã có dịp chỉ huy nhiều chương trình nhạc phim, tức là tiếp cận điện ảnh từ góc độ biểu diễn. Nhưng Mesdames Thanh Sắc là lần đầu tiên tôi trực tiếp tham gia vào quá trình sản xuất âm nhạc cho một bộ phim điện ảnh. Cảm giác rất khác: mình không chỉ diễn giải một thế giới âm nhạc đã có sẵn, mà còn góp phần tạo nên thế giới âm thanh của bộ phim từ bên trong.

Cơ duyên đến trước hết là từ lời mời của ê-kíp sản xuất. Khi đọc kịch bản và cảm nhận thế giới của phim — một không gian vừa gai góc, vừa đẹp đẽ, có sự nổi loạn, có sự quyến rũ nhưng cũng rất nhiều va chạm nội tâm — tôi thấy đây là chất liệu rất hấp dẫn để âm nhạc bước vào.

Tôi cũng thích thử thách đó: làm thế nào để âm nhạc không chỉ “đi theo” hình ảnh, mà còn trở thành một lớp tâm lý khác của nhân vật. Với tôi, đây là một dấu mốc rất đặc biệt.

Bối cảnh phim diễn ra tại vũ trường Sài Gòn những năm 1960 với những điệu nhảy nóng bỏng, sang trọng. Anh đã sử dụng và hòa trộn những chất liệu âm nhạc đặc trưng nào của thời kỳ đó để vừa giữ được hồn xưa, vừa hợp thị hiếu người xem hiện đại?

Trần Nhật Minh kể chuyện làm việc chung với Thanh Hằng trong "Mesdames Thanh Sắc"
Sự hòa trộn tinh tế giữa chất Pháp, Jazz và Rock Mỹ mang “chất Việt” tạo nên một không khí rất Sài Gòn nhưng vẫn vừa vặn với tai nghe của khán giả hiện đại.

Âm nhạc Sài Gòn những năm 1960 không chỉ có một màu. Nó có sự nhẹ nhàng, sang trọng của nhạc Pháp; có chất jazz, rock, nhạc khiêu vũ từ âm nhạc Mỹ; rồi lại có cái “chất Việt” rất riêng mà các nhạc sĩ thời đó đưa vào. Chính sự pha trộn đó mới làm nên cái không khí rất Sài Gòn: thanh lịch, phóng khoáng, lãng mạn mà vẫn rất cá tín.

Tôi không muốn phục dựng quá khứ theo kiểu bảo tàng, mà muốn giữ cái hồn của thời đó: sự sang trọng, quyến rũ pha chút liều lĩnh — đúng tinh thần của những phòng trà, vũ trường xưa. Nhưng đồng thời, âm thanh cũng phải đủ gần với tai nghe của khán giả hôm nay.

Tôi may mắn là ngoài âm nhạc cổ điển, tôi cũng có cơ hội hòa mình vào nhiều thể loại khác. Tôi có nhiều bạn bè, anh em là những nghệ sĩ rất dày dạn trong lĩnh vực âm nhạc phòng trà, nhạc vũ trường, jazz, nhạc nhẹ… nên học được từ họ rất nhiều. Nhiều khi chỉ cần nghe họ chơi một câu guitar hay một groove trống thôi là mình hiểu ngay: à, cái “chất” nằm ở đây chứ không phải chỉ ở nốt nhạc trên giấy.

Siêu mẫu Thanh Hằng có chia sẻ rằng anh là người xem các phân đoạn “cảnh nóng” của chị và diễn viên Lương Thế Thành nhiều nhất để làm nhạc cho phù hợp. Cảm xúc của anh khi đứng dưới góc độ một người chồng và một nhà làm nhạc lúc đó như thế nào? Việc soạn nhạc cho một phân cảnh tình cảm/cảnh 18+ đòi hỏi sự tinh tế rất cao để không bị phô mà vẫn đẩy được cao trào cảm xúc. Anh đã sử dụng thủ pháp âm nhạc nào cho phân đoạn này?

Trần Nhật Minh kể chuyện làm việc chung với Thanh Hằng trong "Mesdames Thanh Sắc"
Dưới góc nhìn nhà làm nhạc, đây là một cảnh quay nghệ thuật và là bước ngoặt tâm lý quan trọng của hai nhân vật chính.

Thật ra tôi không xem phân đoạn đó như một “cảnh nóng” theo nghĩa câu view. Mà thời này ai lại còn câu view bằng cảnh nóng nữa chứ… Với tôi, đó là một cảnh quay nghệ thuật và là một bước ngoặt tâm lý của nhân vật — nơi hai nhân vật bộc lộ tình yêu dành cho nhau rất chân thành. Đúng là tôi phải xem đi xem lại phân đoạn đó rất nhiều lần, nhưng không phải với tâm thế của một khán giả, mà là để hiểu mạch cảm xúc của cảnh: lúc nào cần âm nhạc xuất hiện, lúc nào nên lùi lại để bổ trợ cho phần diễn xuất.

Tôi và đạo diễn Thắng Vũ đã trao đổi khá kỹ về tinh thần âm nhạc cho đoạn này. Chúng tôi không muốn nhạc bị gượng ép, hay cố “làm nóng” thêm hình ảnh. Cũng phải làm đi làm lại vài lần mới tìm được phiên bản cuối cùng. Cái khó là phải gợi được sự gần gũi, và cao trào cảm xúc, nhưng vẫn giữ sự tinh tế.

Được biết trong quá trình quay Mesdames Thanh Sắc, anh thường xuyên đọc kịch bản chung và thảo luận sâu về tâm lý nhân vật Cầm Thanh cùng chị Thanh Hằng. Có khoảnh khắc hay ý kiến phản biện nào của anh đã trực tiếp làm thay đổi cách thể hiện nhân vật hoặc thay đổi một đoạn nhạc phim hay không?

Giai điệu dành cho Cầm Thanh có xu hướng vươn lên cao rồi bất ngờ hụt xuống, mô phỏng chính xác số phận trớ trêu của cô trong Mesdames Thanh Sắc.

Tôi nghĩ lợi thế lớn nhất của mình là có… “tay trong”. Nhờ thường xuyên đọc kịch bản và trao đổi với Thanh Hằng, tôi có cơ hội hiểu sâu hơn các lớp tâm lý của Cầm Thanh, cũng như những giằng co bên trong các nhân vật chính. Điều đó rất quan trọng, vì nhạc phim không phải cứ thấy cảnh buồn là cho nhạc buồn, thấy cảnh căng là cho nhạc căng. Nhiều khi cái nhân vật không nói ra mới là thứ âm nhạc cần chạm tới.

Có một ý tưởng mà tôi nhớ khá rõ: khi xây dựng nét giai điệu cho Cầm Thanh, tôi muốn đường nhạc thường có xu hướng đi lên, vươn lên cao, nhưng rồi lại bất ngờ bị hẫng xuống. Nó giống như số phận của nhân vật — luôn muốn thoát ra, muốn chạm tới một điều gì đó đẹp hơn, nhưng lại liên tục bị kéo ngược lại bởi hoàn cảnh, định kiến hoặc những vết thương của mình.

Khi tôi chia sẻ ý tưởng đó, Thanh Hằng ủng hộ ngay, vì nó rất gần với cách cô ấy cảm nhận nhân vật. Những trao đổi như vậy giúp tôi tư duy và đặt để âm nhạc đúng chỗ hơn, đúng khoảnh khắc hơn. Tôi không dám nói mình làm thay đổi cách diễn của diễn viên, nhưng chắc chắn việc hiểu sâu hơn nhân vật đã làm thay đổi cách tôi sáng tạo và đặt để âm nhạc cho bộ phim.

Làm việc chung với người bạn đời trong một dự án lớn, áp lực lớn nhất của anh là gì? Hai anh chị có đặt ra “quy tắc ngầm” nào để không mang những căng thẳng từ phòng thu/phim trường về nhà?

Đồng hành và thấu hiểu áp lực của nhau trong một dự án lớn là trải nghiệm vô cùng trân quý của cặp đôi.

Thật ra chúng tôi không có “quy tắc ngầm” gì cả. Nếu có thì chắc là tôn trọng và ủng hộ công việc của nhau, và luôn ở đó để hỗ trợ khi cần.

Cả hai chúng tôi đều là những người rất yêu công việc, nên khi cùng ở trong một dự án lớn, áp lực là có thật. Nhưng tôi nghĩ cái quý nhất là mình hiểu được áp lực của nhau. Có những lúc ở phim trường, phòng thu hay ở nhà, câu chuyện vẫn xoay quanh công việc — nhưng với chúng tôi điều đó khá tự nhiên, chứ không phải một gánh nặng.

Tôi thấy may mắn vì trong dự án Mesdames Thanh Sắc, mình không chỉ đứng bên cạnh, mà còn có thể góp một phần nhỏ vào thế giới nghệ thuật mà cô ấy đang sống cùng nhân vật. Đồng hành được với nhau trong công việc đã là một điều rất quý rồi. Còn chuyện không mang căng thẳng về nhà thì… nói thật là lúc nào cũng làm được, vì đôi khi deadline cũng biết đường về nhà cùng mình.

Chị Thanh Hằng bước ra khỏi vùng an toàn với vai diễn vũ nữ đầy táo bạo, anh đánh giá thế nào về sự lột xác này của vợ mình dưới góc nhìn của một khán giả trung lập?

Trần Nhật Minh tự hào khi được góp một phần nhỏ vào thế giới nghệ thuật mà người bạn đời đang dấn thân và sống hết mình cùng nhân vật.

Thật ra rất khó để tôi nói mình nhìn vai diễn này bằng góc nhìn hoàn toàn trung lập, vì tôi đã nhìn thấy quá trình cô ấy đi qua vai diễn đó từ rất gần.

Vai này không chỉ khó vì hình ảnh táo bạo, mà khó vì nó bắt diễn viên phải ở trong một trạng thái tâm lý rất nặng trong thời gian dài. Tôi nhìn thấy quá trình đó, nên tôi hiểu đây không phải một cuộc “lột xác” cho vui.

Có những ngày quay rất dài, thức khuya dậy sớm, những cảnh khó về thể lực lẫn cảm xúc — không phải cứ lên hình đẹp là hậu trường cũng nhẹ nhàng. Điều tôi tôn trọng là cô ấy thật sự đi đến cùng với nhân vật, chứ không chỉ làm cho khác đi so với hình ảnh trước đây.

Còn nếu nói “trung lập” hoàn toàn thì chắc tôi xin phép không giả vờ. Nhưng ít nhất, tôi có thể nói rằng mình nhìn thấy rất rõ sự nghiêm túc, sự dấn thân và công sức thật sự phía sau vai diễn này.


Xem thêm:

Thanh Hằng, Đông Nhi cùng dàn khách mời hội ngộ tại sự kiện giới thiệu BST Fendi Xuân-Hè 2026

Thanh Hằng – Bản lĩnh đến từ không ngừng học hỏi

Thanh Hằng hội ngộ Kaity Nguyễn trong đêm tiệc tôn vinh những biểu tượng của Cartier

Nhóm thực hiện

Ảnh: Trần Nhật Minh, Thanh Hằng

Chia sẻ:

Đã sao chép liên kết bài viết.

BÌNH LUẬN (0)

Sao & ​Showbiz

Thế giới văn hóa