Người ta vẫn nói tuổi trẻ là một đặc ân, bởi đó là lúc chúng ta được quyền sai lầm và được quyền mơ mộng. Tôi cũng đã từng đi qua những năm tháng đôi mươi rực rỡ như thế, ôm một chiếc ba lô chứa đầy hoài bão và một cái tôi to lớn đến mức tưởng như có thể ôm trọn cả thế giới. Để rồi, cuộc đời sòng phẳng đã dạy cho tôi những bài học nhớ đời bằng vài cú va vấp đầu đời đau đớn.
Hóa ra, lớn lên không phải là việc chúng ta gom góp thêm bao nhiêu thứ vào người, mà là việc chúng ta học cách buông bỏ bớt những ảo tưởng. Nếu bạn cũng đang loay hoay giữa những ngày tháng thanh xuân đầy biến động, hãy để ELLE cùng bạn bóc tách ba tầng sâu của sự trưởng thành, hành trình đưa chúng ta từ một người trẻ xốc nổi trở thành một tâm hồn tự do và tự tại.
|
NỘI DUNG CHÍNH Lần trưởng thành thứ nhất: Từ bỏ cái tôi ngạo nghễ, nhận ra bản thân không phải là trung tâm của vũ trụ để học cách khiêm nhường và trân trọng thế giới. Lần trưởng thành thứ hai: Chấp nhận những điều bất khả kháng như xuất phát điểm hay quá khứ, thay vì cố chấp thay đổi ngoại cảnh thì tập trung xoay chuyển tâm cảnh của chính mình. Lần trưởng thành thứ ba: Chủ động đi xuyên qua biến cố thay vì trốn chạy, ngừng đóng vai nạn nhân để khơi dậy nội lực thầm lặng và lòng can đảm. |

Lần thứ nhất: Khi chiếc bong bóng “trung tâm vũ trụ” vỡ tan
Sự trưởng thành đầu tiên của mỗi chúng ta xuất hiện vào cái ngày ta cay đắng nhận ra: Mình không phải là trung tâm của vũ trụ. Ở những năm tháng đôi mươi, chúng ta thường mang theo một cái tôi rực rỡ nhưng đầy ngạo nghễ. Tôi từng nghĩ thế giới này xoay quanh mình, rằng mọi tổn thương của mình đều là lớn nhất, và ai cũng có nghĩa vụ phải thấu hiểu cho những xốc nổi của tuổi trẻ.

Nhưng cuộc đời vốn dĩ rất sòng phẳng. Nó sẽ tặng cho bạn vài cú tát thật đau bằng những thất bại đầu đời, một dự án tâm huyết bị từ chối, một người bạn trân quý quay lưng, hay sự bất lực trước thực tế phũ phàng. Đó là lúc chiếc bong bóng ảo tưởng vỡ vụn. Nhưng bạn biết không, khoảnh khắc nhận ra mình nhỏ bé giữa đại dương bao la không hề đáng sợ. Nó là một sự giải thoát. Nó dạy ta biết cúi đầu trước cái đẹp của sự khiêm nhường, học cách lắng nghe và bắt đầu nhìn ngắm thế giới bằng đôi mắt của sự trân trọng thay vì đòi hỏi.
Lần thứ hai: Học cách bắt tay làm hòa với những điều bất khả kháng
Lần trưởng thành thứ hai trong đời là khi dũng cảm thừa nhận rằng có những sự thật, dù cố gắng đến kiệt sức, họ vẫn không thể nào thay đổi. Chúng ta không thể chọn nơi mình sinh ra, không thể bắt một người phải yêu mình theo cách mình muốn, và càng không thể bắt quá khứ quay trở lại để sửa chữa những sai lầm.

Tôi từng thấy nhiều người giam cầm mình trong những giả định “giá như” và tôi cũng đã từng như thế. Họ oán trách số phận vì không cho họ một vạch đích nhung lụa, hoặc cố chấp lao vào thay đổi một ai đó như một sứ mệnh. Nhưng sự chín chắn của tuổi trưởng thành sẽ thầm thì vào tai bạn rằng: “Ngoại cảnh là thứ bất biến, chỉ có tâm cảnh là khả biến.” Khi bạn thôi áp đặt ý chí lên vạn vật và học cách chấp nhận nghịch cảnh như một phần tất yếu của cuộc đời, bạn mới thực sự tự do. Bạn không thể điều khiển hướng gió, nhưng bạn hoàn toàn có thể tự tay xoay chuyển cánh buồm của đời mình.
Lần thứ ba: Đối diện với giông bão bằng một cái ngẩng đầu bình thản
Cột mốc trưởng thành thứ ba, cũng là tầng sâu nhất của sự chín chắn, chính là khi đối mặt với biến cố lớn, bạn chủ động chọn cách đi xuyên qua nó thay vì trốn chạy. Biến cố trong cuộc đời giống như những cơn mưa rào bất chợt, nó không bao giờ hỏi trước liệu bạn có mang theo ô hay không. Bản năng của chúng ta khi yếu lòng là tìm một mái hiên để trốn, hoặc ngồi thụp xuống khóc lóc và tự coi mình là nạn nhân của định mệnh.

Thế nhưng, sự thấu hiểu được đánh đổi bằng trải nghiệm sẽ dẫn lối cho một lựa chọn khác. Đó là lúc nội lực thầm lặng lên tiếng, nhắc nhở chúng ta rằng trốn chạy chỉ làm nỗi sợ dài thêm, và cách duy nhất để chế ngự bóng tối là can đảm đi thẳng vào tâm bão. Khi bạn học cách bao dung với những tổn thương, bình thản tháo gỡ từng nút thắt của nghịch cảnh bằng một cái đầu lạnh và một trái tim nóng, cục diện đã hoàn toàn thay đổi. Khi chúng ta ngừng than vãn “Tại sao lại là tôi?” và bắt đầu hỏi “Điều này đến để dạy tôi bài học gì?”, giông bão không tự khắc biến mất, nhưng từ trong đống tro tàn của thử thách, bạn sẽ thấy một phiên bản chính mình kiên cường, rực rỡ và tỏa hương thơm ngát, thứ hương thơm được chưng cất từ lòng can đảm.
|
CÁC CÂU HỎI THƯỜNG GẶP Ba lần trưởng thành trong đời là gì? Làm thế nào để biết một người đã thực sự trưởng thành? Tại sao trốn chạy biến cố không giúp chúng ta trưởng thành? |
Xem thêm:
•12 cách kết bạn khi trưởng thành
•9 dấu hiệu cho thấy bạn là người trưởng thành về mặt cảm xúc
Nhóm thực hiện