Vì sao nghỉ ngơi cũng có thể khiến ta thấy có lỗi?

Có những buổi tối hiếm hoi không còn cuộc hẹn, tin nhắn công việc hay việc nhà cần giải quyết, nhưng thay vì thư giãn, ta lại thấy bồn chồn. Dù nằm xuống thả lỏng một lúc, trong đầu lập tức xuất hiện danh sách những điều “đáng lẽ” mình nên làm. Ngay cả khi cơ thể đã mệt, ta vẫn khó cho phép bản thân nghỉ ngơi mà không kèm theo cảm giác áy náy. Vậy tại sao bạn thường khó tránh cảm thấy có lỗi dù chỉ đang nghỉ ngơi?

Trong một đời sống đề cao sự bận rộn, việc dừng lại đôi lúc bị hiểu nhầm là thiếu cố gắng. Ta quen nhìn vào những gì mình hoàn thành để đánh giá một ngày có ý nghĩa hay không, rồi dần quên rằng cơ thể và tâm trí cũng cần những khoảng nghỉ không nhằm phục vụ cho bất kỳ mục tiêu nào.

Nghỉ ngơi không phải khoảng trống nằm giữa những phần quan trọng của cuộc sống, mà cũng là một phần quan trọng không kém của cuộc sống. Hãy cùng ELEL tìm hiểu xem vì sao một nhu cầu tự nhiên như nghỉ ngơi lại trở thành điều khiến nhiều người phải cảm thấy có lỗi.

NỘI DUNG CHÍNH

Nhận diện áp lực năng suất và nỗi sợ bị bỏ lại: Cảm giác có lỗi khi nghỉ ngơi thường xuất hiện khi ta quen đánh giá bản thân qua mức độ bận rộn, số việc đã hoàn thành và tốc độ tiến về phía trước so với người khác.

Phân biệt nghỉ ngơi với trì hoãn: Nghỉ ngơi là khoảng dừng có chủ đích giúp cơ thể và tâm trí phục hồi, trong khi trì hoãn thường đi kèm cảm giác căng thẳng, né tránh và không thực sự lấy lại năng lượng.

Học cách nghỉ mà không cần tự chứng minh: Xem nghỉ ngơi như một nhu cầu cơ bản, bắt đầu từ những khoảng dừng ngắn, hạn chế biến thời gian thư giãn thành một nhiệm vụ khác và chấp nhận rằng không phải ngày nào cũng cần đạt hiệu suất cao.

Nhiều người luôn cảm thấy tội lỗi khi dành thời gian để nghỉ ngơi, trong khi đó là nhu cầu cần thiết của cơ thể. Ảnh: Unsplash/Ephraim Mayrena

KHI GIÁ TRỊ BẢN THÂN luôn ĐƯỢC ĐO BẰNG NĂNG SUẤT

Từ khi còn nhỏ, nhiều người đã quen với suy nghĩ rằng mình chỉ được khen ngợi khi đạt điểm cao, hoàn thành công việc nhanh hoặc luôn tỏ ra chăm chỉ. Khi trưởng thành, thước đo ấy không giảm đi mà nặng nề hơn, tiếp tục xuất hiện dưới những hình thức khác như hiệu suất, mức thu nhập, số việc đã giải quyết hay khả năng đảm nhận nhiều vai trò cùng lúc.

Cảm giác áy náy khi dừng lại thường xuất hiện khi ta đã quen đo giá trị bản thân bằng năng suất. Ảnh: Unsplash/Vitaly Gariev

Tồn tại trong xã hội như vậy khiến lâu dần, trong ta có thể hình thành một niềm tin âm thầm rằng mình chỉ xứng đáng được ghi nhận khi đang tạo ra kết quả. Một ngày bận rộn mang lại cảm giác an tâm vì nó chứng minh rằng ta không lãng phí thời gian mà đang “làm gì đó”. Ngược lại, vài giờ không làm gì dễ khiến ta nghi ngờ chính mình và buộc phải tỏ ra bận rộn.

Cảm giác có lỗi khi nghỉ ngơi khiến ta không chỉ nghĩ mình chưa làm đủ, mà sâu hơn, còn sợ rằng việc dừng lại sẽ khiến mình trở nên kém hữu ích, kém nghiêm túc hoặc tụt lại phía sau. Vì vậy, cảm giác này có thể xuất phát từ niềm tin rằng giá trị của ta phụ thuộc vào những gì mình làm được và sự công nhận nhận được từ người khác.

SỰ BẬN RỘN ĐÔI KHI MANG ĐẾN CẢM GIÁC AN TOÀN

Bận rộn có thể khiến ta mệt và áp lực, nhưng nó cũng tạo ra một con đường có đích đến rõ ràng và việc đó đem lại cảm giác an tâm hơn. Khi có việc để làm, ta biết mình cần tập trung vào đâu, bước tiếp theo là gì và ngày hôm đó sẽ trôi qua như thế nào.

Trong khi đó, nghỉ ngơi thường mở ra một khoảng lặng đôi khi kéo theo sự hoang mang. Khi không còn nhiệm vụ để phân tán sự chú ý, những cảm xúc bị trì hoãn có thể trở lại: nỗi thất vọng, cảm giác cô đơn, sự bất an về tương lai hoặc những câu hỏi chưa tìm được câu trả lời. Vì vậy, chúng ta không thực sự sợ việc nghỉ ngơi mà sâu xa hơn là sợ những gì có thể xuất hiện khi mình ngừng bận rộn.

Sự bận rộn đôi khi mang lại cảm giác an toàn, bởi nó giúp ta tránh phải đối diện với những khoảng trống, cảm xúc khó gọi tên hoặc nỗi bất an vẫn đang âm thầm tồn tại. Ảnh: Unsplash/Andrew Neel

Việc liên tục lấp đầy lịch trình lúc này trở thành cách để tránh tiếp xúc với sự mệt mỏi về tinh thần. Ta tiếp tục làm việc, xem điện thoại, dọn dẹp hoặc tìm thêm một việc cần giải quyết, không phải vì còn nhiều năng lượng, mà vì sự trống trải khiến ta bứt rứt và không cảm thấy an toàn.

VĂN HÓA “LUÔN TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC”

Sự phổ biến và lan rộng của mạng xã hội giờ đây khiến ta dễ nhìn thấy thành quả của người khác và những “thành tựu đáng ghen tị” của bạn bè, đồng nghiệp, người quen hoặc thậm chí là người xa lạ cứ liên tục xuất hiện trước mắt: một người vừa ký hợp đồng mua xe, một người đang học thêm kỹ năng mới, người khác lại bắt đầu dự án cá nhân sau giờ làm, hay ai đó thông báo giảm được cân sau nhiều ngày miệt mài ở phòng gym.

Khi những khoảnh khắc thành công được chọn lọc ấy xuất hiện liên tục, nghỉ ngơi có thể mang đến cảm giác mình đang đứng yên trong khi tất cả mọi người đều tiến lên. Ta dễ so sánh một buổi tối mệt mỏi của mình với phần đời nhiều năng lượng nhất của người khác, rồi kết luận rằng bản thân chưa đủ kỷ luật hay lười biếng, kém cỏi.

Một ngày ít hiệu quả không làm giảm đi giá trị hay sự cố gắng của bạn. Ảnh: Pexels/Ron Lach

Áp lực này không chỉ áp dụng vào công việc mà ngay cả thời gian rảnh cũng dần được yêu cầu phải “có ích”. Văn hoá phải luôn tiến lên, luôn bận rộn khuyến khích bạn cần đọc thêm sách, học ngoại ngữ, tập thể thao, chăm sóc nhà cửa hoặc làm thêm 2,3 công việc để không “bỏ phí thời gian”. Những hoạt động ấy có đem lại lợi ích, tuy nhiên, khi mọi phút giây đều phải tạo ra giá trị, nghỉ ngơi không mục đích trở thành điều khó chấp nhận, hoặc ta phải tự trấn an rằng mình có lý do chính đáng nên mới tạm nghỉ.

Ta có thể cho phép mình xem một bộ phim nếu bộ phim ấy “chữa lành”, đi dạo nếu điều đó giúp tăng sức khỏe, hoặc ngủ sớm để ngày mai làm việc hiệu quả hơn. Và khi không tìm ra lý do hợp lý, dường như việc nghỉ ngơi chỉ vì muốn được nghỉ trở nên thật xa xỉ.

KHI TA ĐÃ QUEN VỚI VIỆC làm NGƯỜI KHÁC hài lòng TRƯỚC

Ở một số người, cảm giác có lỗi khi nghỉ ngơi còn gắn với xu hướng làm hài lòng người khác. Đó có thể là người thường xuyên gánh phần việc chưa hoàn thành trong gia đình, người khó từ chối đồng nghiệp, hoặc người luôn cảm thấy mình cần có mặt khi bạn bè cần được lắng nghe. Khi đã quen đặt nhu cầu của mọi người lên trước, việc dành thời gian cho bản thân dễ bị xem như một lựa chọn ích kỷ. 

Nghỉ ngơi trở nên khó khăn khi ta luôn cảm thấy mình cần hữu ích với người khác. Ảnh: Unsplash/Dima Kapralov

Ta có thể nằm nghỉ nhưng vẫn nghĩ đến người nào đó chưa được trả lời tin nhắn, một công việc nhà còn dang dở hoặc trách nhiệm mà mình có thể chủ động nhận thêm để đỡ phần cho người khác. Vấn đề không nằm ở việc có nên quan tâm đến những người xung quanh, mà ở niềm tin rằng nhu cầu của mình luôn có thể được trì hoãn, còn đáp ứng nhu cầu của mọi người thì đáng để tâm hơn. Cơ thể mệt cũng chưa đủ lý do để dừng lại, bởi ta vẫn chờ một thời điểm mà mọi người đều ổn, mọi việc đều hoàn thành và không còn ai cần đến mình. Thực tế thì thời điểm ấy hiếm khi thực sự xuất hiện.

NGHỈ NGƠI KHÔNG GIỐNG VỚI TRÌ HOÃN

Ranh giới giữa nghỉ ngơi và trì hoãn thường bị nhầm lẫn. Trì hoãn thường đi kèm với cảm giác căng thẳng kéo dài. Ta tránh một việc cần làm nhưng vẫn liên tục nghĩ về nó, không thật sự tập trung vào hoạt động khác và cũng không cảm thấy được hồi phục. Vì vậy trì hoãn khiến ta lãng phí thời gian và không đem lại lợi ích gì cụ thể. Trong khi đó, nghỉ ngơi là khi ta chủ động tạm ngừng sau một khoảng thời gian đã mất nhiều sức lực và năng lượng, để cơ thể và tâm trí có cơ hội phục hồi hiệu quả.

Nghỉ ngơi giúp cơ thể và tâm trí phục hồi, trong khi trì hoãn thường kéo dài cảm giác căng thẳng vì ta vẫn đang né tránh điều cần giải quyết. Ảnh: Pexels/Liza Summer

Một buổi tối nằm xem phim không nhất thiết bị xem là trì hoãn. Một giấc ngủ trưa không đồng nghĩa với thiếu kỷ luật. Một cuối tuần không có kế hoạch cũng không phải là thiếu năng suất. Một khoảng thời gian tạm nghỉ sau khi căng thẳng quá lâu với công việc cũng không nói lên rằng bạn đang bỏ phí cuộc đời.

Điều quan trọng nằm ở cách ta trở lại với công việc và những hoạt động cuộc sống sau sự nghỉ ngơi đó. Nếu khoảng nghỉ giúp bạn có thêm sự tập trung, bình tĩnh và khả năng xử lý vấn đề, đó là một phần cần thiết của quá trình sống và làm việc, không phải phần thời gian bị phí phạm.

HỌC CÁCH NGHỈ MÀ KHÔNG CẦN “XỨNG ĐÁNG”

Nhiều người chỉ cho phép mình nghỉ sau khi đã hoàn thành mọi việc. Tuy nhiên, danh sách công việc luôn có thể được kéo dài. Một tin nhắn khác sẽ đến, căn phòng sẽ lại cần được dọn và công việc sẽ xuất hiện thêm vấn đề mới. Một nhiệm vụ vừa khép lại, một yêu cầu khác đã xuất hiện. Nếu nghỉ ngơi luôn phải chờ đến khi danh sách được giải quyết trọn vẹn, ta sẽ liên tục phớt lờ nhu cầu của chính mình.

Không phải mọi phút giây đều cần được biến thành cơ hội để học hỏi, cải thiện hay đạt thêm một mục tiêu mới. Ảnh: Pexels/kaboompics.com

Thay vì xem khoảng nghỉ là phần thưởng cho sự chăm chỉ, hãy nhìn nhận nó như ăn uống hay giấc ngủ, một nhu cầu không cần được chứng minh và không cần đủ lý do xứng đáng. Ta không cần chứng minh mình đã làm việc đủ chăm chỉ mới được uống một tách cà phê ngon, ăn một bữa tử tế hay chợp mắt khi cơ thể mệt. 

Bạn không phải đạt đến giới hạn mới có quyền dừng lại, cũng không cần tạo ra đủ thành tích để được chăm sóc bản thân. Khi tâm trí nhắc rằng mình “nên làm gì đó”, hãy nhận ra đó là một thói quen suy nghĩ, không phải mệnh lệnh cần lập tức tuân theo.

ĐỪNG BIẾN NGHỈ NGƠI THÀNH MỘT NHIỆM VỤ KHÁC

Ngay cả khi để bản thân bắt đầu nghỉ, ta vẫn có thể vô tình đặt thêm áp lực lên khoảng thời gian ấy, biến nó thành nhiệm vụ khác: phải ngủ thật sâu, thiền thật tập trung, tận hưởng thật trọn vẹn hoặc thức dậy với một năng lượng phải thật tràn đầy. Khi đó, nghỉ ngơi lại trở thành một bài kiểm tra khác mà ta sợ mình thực hiện chưa đủ tốt.

Khoảng lặng không nhất thiết phải mang lại kết quả nào ngoài cảm giác được thở chậm hơn và thả lỏng cơ thể. Ảnh: Pexels/Natalie Bond

Nhưng nghỉ ngơi không phải lúc nào cũng mang lại cảm giác dễ chịu và có kết quả rõ rệt ngay lập tức. Nếu đã sống trong căng thẳng quá lâu, những phút đầu tiên khi dừng lại có thể khiến bạn thấy bứt rứt, trống trải hoặc khó chịu. Cơ thể cần thời gian để nhận ra rằng nó không còn phải liên tục phản ứng với những yêu cầu bên ngoài.

Một khoảng nghỉ không cần hoàn hảo mới có giá trị. Bạn có thể vẫn nghĩ về công việc trong lúc đi bộ, vẫn thấy hơi áy náy khi nằm trên giường hoặc chưa thể thư giãn hoàn toàn. Điều cần thiết không phải là ép bản thân phải bình yên, mà là không lập tức quay lại với sự bận rộn chỉ để thoát khỏi cảm giác không quen thuộc ấy.

LÀM SAO ĐỂ TẬP NGHỈ NGƠI ĐÚNG NGHĨA?

Trước tiên, hãy xác định kiểu mệt mỏi mình đang trải qua. Nếu cơ thể thiếu ngủ nhiều ngày, một buổi đi chơi chưa chắc hữu ích bằng giấc ngủ dài và ngon giấc. Nếu tâm trí đã quá tải vì màn hình và thông tin, bạn có thể cần sự yên tĩnh hơn là tiếp tục xem nội dung giải trí.

Nghỉ ngơi đúng nghĩa bắt đầu từ việc nhận ra mình đang mệt về thể chất, tinh thần hay cảm xúc. Ảnh: Unsplash/Adrian Swancar

Hãy lựa chọn hoạt động phù hợp với nhu cầu thật sự và bảo vệ khoảng thời gian dành cho nó, đặt ra một giới hạn cụ thể để cảm thấy an tâm và cân bằng hơn. Bạn có thể tắt thông báo, rời khỏi bàn làm việc và báo trước rằng mình sẽ không phản hồi trong một khung giờ nhất định. Quan trọng nhất, đừng chờ đến khi kiệt sức mới cho phép mình dừng lại. Những khoảng nghỉ ngắn nhưng đều đặn thường giúp cơ thể và tâm trí phục hồi tốt hơn. Nghỉ ngơi đúng nghĩa không nằm ở việc làm điều gì đặc biệt mà ở khả năng tạm ngừng những yêu cầu từ bên ngoài đang khiến ta tiêu hao năng lượng.

MỘT NGÀY KHÔNG HIỆU QUẢ VẪN LÀ MỘT NGÀY Đáng SỐNG

Có những ngày ta hoàn thành nhiều việc và cảm thấy hài lòng. Cũng có những ngày ta không có tâm trạng làm điều gì, năng lượng chỉ đủ cho những điều cơ bản nhất. Dù là ngày năng suất hay ngày không hiệu quả cũng không nói lên toàn bộ khả năng, ý chí hay giá trị của một con người.

Khi không còn xem sự bận rộn là thước đo duy nhất của một ngày có ý nghĩa, ta sẽ dễ đối xử dịu dàng hơn với chính mình. Ảnh: Pexels/
Mikhail Nilov

Nghỉ ngơi không khiến ta trở nên kém tham vọng, đó chỉ là thực tế rằng con người không thể liên tục hoạt động ở cùng một cường độ. Cơ thể có giới hạn, khả năng tập trung có giới hạn và cảm xúc cũng cần được chăm sóc trước khi trở nên kiệt sức.

Có thể cảm giác có lỗi sẽ chưa biến mất ngay khi bạn khép máy tính sớm hơn hay từ chối một cuộc hẹn để ở nhà. Nhưng mỗi lần chọn lắng nghe sự mệt mỏi thay vì phán xét nó, bạn đang tạo ra một cách sống khác, để giá trị bản thân không chỉ nằm trong những nhiệm vụ đã hoàn thành, mà còn trong khả năng nhận biết khi nào mình cần dừng lại.

CÁC CÂU HỎI THƯỜNG GẶP

Vì sao nghỉ ngơi lại khiến ta cảm thấy có lỗi?
Vì nhiều người đã quen gắn giá trị bản thân với năng suất, sự bận rộn và những gì mình hoàn thành.

Nghỉ ngơi đúng nghĩa là gì?
Đó là khoảng thời gian giúp cơ thể và tâm trí rời khỏi trạng thái căng thẳng để lấy lại năng lượng.

Làm sao để bớt áy náy khi nghỉ ngơi?
Hãy xem nghỉ ngơi là một nhu cầu cơ bản, đặt giới hạn rõ ràng và duy trì những khoảng dừng đều đặn.

 


Xem thêm

7 hình thức nghỉ ngơi ngoài giấc ngủ giúp nâng cao chất lượng sống mà chúng ta hay phớt lờ

7 món đồ nâng cấp trải nghiệm tắm như spa tại nhà

11 cách nghỉ ngơi hiệu quả giúp bạn hồi phục năng lượng trong mọi khía cạnh cuộc sống


 

Nhóm thực hiện

Bài: Lan Vy

Ảnh: Tổng hợp

Chia sẻ:

Đã sao chép liên kết bài viết.

BÌNH LUẬN (0)

Du lịch

Trải nghiệm

ELLE Voice