Những kiệt tác đáng chú ý nhất LHP Cannes 2026

Hãy cùng nhìn lại những tác phẩm nổi bật nhất, những màn hóa thân xuất thần đã làm nên một mùa Cannes 2026 đậm tinh thần nghệ thuật, cùng những câu chuyện và thông điệp điện ảnh khó phai mờ khỏi tâm trí khán giả.

Suốt hàng thập kỷ, Cannes vốn không dành cho thị trường đại chúng, nhưng mùa giải 2026 còn đặc biệt vắng bóng những bom tấn, trở thành sân khấu ngoạn mục nhất để những bộ phim nghệ thuật thăng hoa và cũng là một trong những kỳ liên hoan phim gây chia rẽ giới chuyên môn sâu sắc.

Tại đây, các nhà làm phim mượn màn bạc làm tấm gương phản chiếu trực diện một thế giới đương đại đầy rạn nứt, biến động, khơi gợi luồng suy tư sâu sắc cho khán giả qua những bộ phim như Fjord – tác phẩm dành giải thưởng Cành cọ vàng, hay qua Giấc mơ là ốc sên của đạo diễn Nguyễn Thiên Ân – phim ngắn Việt đầu tiên lọt vào danh sách Tranh giải chính thức cho phim ngắn.

phim fjord thắng cành cọ vàng lhp cannes 2026
Tilda Swinton, cùng các diễn viên Renate Reinsve, Sebastian Stan và Cristian Mungiu trong phim “Fjord” thắng giải Cành cọ vàng tại LHP Cannes 2026. (Ảnh: AP Photo)

Bên cạnh đó là trái tim ấm của điện ảnh, trong All of a Sudden, The Man I Love hay Club Kid, đưa khán giả vào những cuộc đối thoại về tình người, về tính cộng đồng, với những dư âm vang vọng sau khi liên hoan phim đã kết thúc.

Cùng ELLE nhìn lại 10 tác phẩm phim điện ảnh, phim ngắn đáng chú ý nhất trong tuần lễ liên hoan phim Cannes 2026.

FJORD

Mùa giải năm 2026 chứng kiến màn xưng vương Cành cọ vàng của Fjord, tác phẩm chính kịch đến từ đạo diễn người Romania Cristian Mungiu – một bộ phim chắc chắn không dành cho đại chúng, và thậm chí còn đang khiến giới phê bình phân hóa mạnh mẽ.

Trong phim, Sebastian Stan và Renate Reinsve vào vai hai vợ chồng người Romania và Na Uy thuộc gia đình Gheorghiu. Họ chuyển đến quê hương của người vợ – một ngôi làng Na Uy hẻo lánh, và kết giao với gia đình Halberg hàng xóm. Bất chấp sự chào đón nồng hậu ban đầu, cộng đồng xung quanh bắt đầu bộc lộ những góc tối đáng sợ. Căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi một ngày nọ, một đứa trẻ của họ đến trường với những vết bầm tím kỳ lạ. Sự việc lập tức đẩy cuộc sống của hai vợ chồng vào vòng xoáy hỗn loạn dưới ánh nhìn nghi kỵ của hàng xóm và sự can thiệp của luật bảo vệ trẻ em nghiêm ngặt tại Na Uy.

poster phim fjord tại lhp cannes 2026
“Fjord”, một drama film về những kinh hoàng trong cuộc đời bình dị của một cặp đôi ở miền quê Na Uy. (Ảnh: Neon)

Trong hành trình giành lại quyền nuôi con của đôi vợ chồng, Fjord trực diện đối mặt với những mâu thuẫn của một xã hội luôn rao giảng về sự bao dung và cởi mở, nhưng lại sẵn sàng bài xích một cách tàn nhẫn những ai đi chệch khỏi quy chuẩn sẵn có. Được lấy cảm hứng từ những sự kiện có thật, mạch phim luôn kích thích tư duy. Tác phẩm mang đến một thông điệp nhức nhối về cách mà những hiểu lầm và xung đột len lỏi vào đời sống thường nhật, trong một thế giới vốn đã quá nhiều rạn nứt, khiến người xem không thể đứng ngoài cuộc mà phải tự soi chiếu bản thân vào bức tranh toàn cảnh ấy.

Bộ phim đào sâu vào những cuộc chiến cân não xung quanh vấn đề nhập cư, nuôi dạy con cái, các giá trị tiến bộ và sự dung hòa khác biệt văn hóa. Khán giả sẽ dễ dàng đồng cảm với nỗi giằng xé của gia đình Gheorghiu, nhưng cũng hiểu rằng “phe đối lập” của họ trong phim – những người hành pháp – cũng chỉ đang lắng nghe pháp luật. Khi thế giới vẫn chưa thể tìm ra câu trả lời thỏa đáng cho những xung đột này, bộ phim cũng chọn một cái kết đầy trăn trở, không rõ trắng đen. Dù sở hữu những màn trình diễn xuất thần và lay động lòng người, Fjord đối với một bộ phận giới chuyên môn vẫn bị coi là chưa tới và hụt hơi ở vài phân khúc, khi thông điệp đầy tham vọng của nó chưa tìm được một phương thức biểu đạt thực sự sắc bén và bùng nổ.

cảnh phim trong fjord 2026
Ảnh: Neon

Hope

Na Hong Jin, vị đạo diễn với những đóng góp đáng kể cho dòng phim hành động và kinh dị Đông Á, tiếp tục phát huy thế mạnh sở trường của mình trong tác phẩm mới mang tên Hope. Thế nhưng lần này, ông đã nâng tầm bản thân với một dự án phá vỡ mọi giới hạn thể loại, kết hợp giữa yếu tố sử thi, khoa học viễn tưởng, hành động và giật gân.

hope của đạo diễn na hong jin công chiếu tại lhp cannes 2026
Poster cho tác phẩm Hope của đạo diễn Na Hong Jin, một bộ phim về những con người đối đầu với sinh vật ngoại lai ở nơi biên cương. (Ảnh: IMDb)

Quy tụ dàn diễn viên quốc tế đình đám gồm Hwang Jung Min, Jo In Sung, Jung Ho Yeon, Taylor Russell, Cameron Britton, Alicia Vikander và Michael Fassbender, bộ phim xoay quanh một trưởng đồn cảnh sát và viên phó cảnh sát tập sự, hợp lực bảo vệ người dân trước sự xuất hiện bất ngờ của một sinh vật ngoại lai ở nơi rừng thiêng nước độc. Nói cách khác, đây là một bộ phim về quái vật ngoài hành tinh lấy bối cảnh nông thôn, nơi cuộc chiến sinh tồn không chỉ có súng đạn, mà còn được khắc họa qua hình ảnh lạ mắt của những người thợ săn phi ngựa nước đại và sức mạnh vô song của tình người khi đồng lòng gắn kết.

Là đại diện Hàn Quốc duy nhất lọt vào vòng tranh giải chính thức tại Cannes 2026, Hope nghiễm nhiên trở thành tâm điểm. Bên cạnh đó, chủ đề ngập tràn những pha hành động nghẹt thở cũng biến tác phẩm này thành một “hiện tượng lạ” giữa các ứng viên năm nay. Bộ phim sở hữu sức mạnh “cơ bắp” hơn hẳn so với những tác phẩm khác với nhịp phim dồn dập và nguồn năng lượng bùng nổ, và khiến không ít khán giả tại Cannes xem hình thức thể hiện này thiếu đi sự sâu lắng, chiêm nghiệm. Nhiều nhà chuyên môn ví von phim không khác gì một trò chơi sinh tồn.

Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ kịch tính ấy, Hope vẫn là một tác phẩm chứa đựng những ẩn ý chính trị sâu sắc cùng thông điệp nhân văn. Chọn bối cảnh tại một ngôi làng vùng biên hẻo lánh gần Khu phi quân sự (DMZ), bộ phim đã khéo léo lồng ghép lời bình luận chính trị về mối quan hệ luôn căng thẳng giữa Hàn Quốc – Triều Tiên, đồng thời đẩy độ khó của cuộc chiến chống sinh vật lên đỉnh điểm với sự xuất hiện của gián điệp vũ trang và bom mìn rải nơi biên cương. Suy cho cùng, chẳng phải cả sinh vật ngoài hành tinh lẫn vùng biên giới nhạy cảm này đều là những hiện thân rõ nét cho nỗi sợ bị xâm lăng luôn chực chờ đó sao?

hwang jung min trong hope 2026
Ảnh đế Hwang Jung Min trong “Hope”. (Ảnh: IMDb)

All of a Sudden

Dù lỡ hẹn với Cành cọ vàng nhưng việc mang về giải Nữ diễn viên xuất sắc nhất cho cặp song nữ chủ Tao Okamoto và Virginie Efira đã cho thấy Ban giám khảo Cannes thực sự thấu hiểu cốt lõi vẻ đẹp của All of a Sudden, và rộng hơn là thứ mỹ cảm đặc trưng trong điện ảnh của Ryusuke Hamaguchi: tính người.

poster all of a sudden 2026
All of A Sudden, một trong những bộ phim Nhật tranh giải tại LHP Cannes 2026. (Ảnh: IMDb)

Trải dài suốt 3 tiếng đồng hồ, tác phẩm theo chân Marie-Lou Fontaine (Virginie Efira), nữ giám đốc một viện dưỡng lão ở vùng ngoại ô Paris, người đang nỗ lực áp dụng “Humanitude” – một phương pháp chăm sóc y tế mới. Cô tình cờ gặp gỡ Mari Morisaki (Tao Okamoto), một nhà soạn kịch người Nhật đang bạo bệnh ở giai đoạn cuối. Cặp nữ chính đã mang đến màn hóa thân xuất sắc về hai tâm hồn biết cách thử thách nhưng cũng nâng đỡ nhau khi vô tình chạm mặt tại giao lộ của số phận. Bộ phim là một sự chiêm nghiệm dịu dàng, tĩnh lặng và đầy kiên nhẫn về tình bạn, về lằn ranh sinh tử, được dẫn dắt bởi những đoạn hội thoại dài mang đậm tính triết lý.

cảnh phim trong all of a sudden
Bộ đôi diễn viên chính của All of a sudden giành giải Best Actress, (Ảnh: IMDb)

The Man I Love

Nam diễn viên thực lực Rami Malek một lần nữa mang đến một màn hóa thân kinh ngạc khi vào vai Jimmy George, một nghệ sĩ trình diễn sống chung với căn bệnh AIDS tại New York vào những năm 1980. Thay vì chọn cách lên gân hay giáo điều để kể về sự tàn khốc mà những bệnh nhân AIDS thời kỳ đó phải gánh chịu, The Man I Love tôn vinh những góc nhỏ dung dị trong cuộc đời của một người làm nghệ thuật. Cuộc sống ấy được tiếp thêm sức mạnh bởi tình yêu, sự đồng điệu về trí tuệ, và vẻ đẹp của một cộng đồng gắn kết – nơi những con người luôn khát khao dùng nghệ thuật để thổi bùng lên ý nghĩa cho cuộc đời của nhau. Được bao bọc bởi nhãn quan điện ảnh đầy tinh tế của đạo diễn Ira Sachs, The Man I Love vừa là một khúc ca u buồn, vừa là một thước phim tưởng niệm đầy trân trọng và lấp lánh tình người.

Rami Malek trong vai nam chính Jimmy George của The Man I Love (2026).
Rami Malek trong vai nam chính Jimmy George của The Man I Love (2026). (Ảnh: IMDb)

Fatherland

Fatherland đưa khán giả trở lại Tây Đức thời kỳ Chiến tranh Lạnh vào năm 1949, theo chân Thomas (Hanns Zischler) và Erika Mann (Sandra Hüller) – nhà văn lừng lẫy và cô con gái là diễn viên kiêm tay viết – trong chuyến hành trình trở về quê hương sau nhiều năm định cư ở nước ngoài để Thomas nhận Giải thưởng Goethe.

Fatherland, một bộ phim trắng đen lấy bối cảnh nước Đức thập niên 40
Fatherland, một bộ phim trắng đen lấy bối cảnh nước Đức thập niên 40. (Ảnh: IMDb)

Chuyến đi của cha con nhà Mann đã trở thành một góc nhìn ngược về chương lịch sử u buồn của một nước Đức bị chia cắt, nơi chính trị bóp nghẹt cuộc sống con người và những người nghệ sĩ như Thomas phải đau đớn chứng kiến. Nhưng không bất lực như Thomas Mann, Fatherland cất lên tiếng nói tổng hòa giữa nghệ thuật và chính trị, khắc họa một nước Đức rạn nứt, đồng thời khơi gợi nhiều suy nghĩ về nỗi day dứt bủa vây sau chiến tranh qua nhãn quan của chính người dân xứ này.

Minh tinh thực lực Sandra Hüller, người mà công chúng vừa có cơ hội chiêm ngưỡng màn trình diễn xuất sắc trong vai Eva Stratt của bom tấn Project Hail Mary (2026), đã mang đến nét thanh lịch tuyệt vời cho Fatherland. Diễn xuất của cô càng thăng hoa hơn khi kết hợp cùng Hanns Zischler, nam diễn viên gạo cội người Đức với sự nghiệp đồ sộ trải dài 6 thập kỷ cùng 300 dự án. Sự kết hợp của họ, cộng hưởng bởi những thước phim đen trắng tuyệt đẹp và một chủ đề nặng đô, đã biến Fatherland trở thành một tác phẩm nghệ thuật – chính trị mang một vẻ đẹp u uất, khó phai mờ trong tâm trí khán giả.

sarah huller trong fatherland 2026
Diễn viên Sarah Huller trong Fatherland (2026). (Ảnh: IMDb)

The Black Ball

The Black Ball, do Javier Ambrossi và Javier Calvo đạo diễn, là một bộ phim chính kịch xuyên thời gian, khi theo chân ba người đàn ông đồng tính, sống ở ba thời đại khác biệt: 1932, 1937 và 2017. Bộ phim đưa ta đi qua nỗi buồn chiến tranh, tình yêu âm nhạc và thời đại hội nhập, nhưng tất cả vẫn cùng kể chung một câu chuyện về cuộc chiến vẫn chưa ngã ngũ để dành lấy quyền được yêu, quyền được xã hội chấp nhận của cộng đồng LGBTQ+, qua cấu trúc ghép mảnh từng số phận thật kỳ tài.

cảnh phim trong the black ball 2026
Ảnh: Cannes

Club Kid

Bộ phim Club Kid xoay quanh Peter (Jordan Firstman), một chủ hộp đêm đang tự chôn vùi đời mình trong những chuỗi tiệc tùng vô tận, bất ngờ phát hiện ra mình có một cậu con trai 10 tuổi tên Firstman(Reggie Absolom). Đột ngột phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc đứa trẻ, Peter lóng ngóng tập làm bố. Còn cậu bé Arlo lại hào hứng hòa mình vào thế giới hào nhoáng, quay cuồng của người cha mới tìm được.

cảnh phim trong club kid 2026 tại lhp cannes
Ảnh: A24

Một bộ phim về gã trai hư mê tiệc tùng bỗng chốc lên chức bố? Mô-típ này đã được điện ảnh thế giới xào đi xào lại cả triệu lần. Vậy điều gì đã khiến Club Kid trở nên đặc biệt và trở thành một trong những tác phẩm được yêu thích nhất tại Cannes 2026? Câu trả lời nằm ở bối cảnh độc đáo của văn hóa hộp đêm New York hiện đại, cái nhìn sâu sắc vào cộng đồng LGBTQ+ của thành phố, và một cảm giác ấm áp, hoài niệm kiểu cổ điển khi chứng kiến cha con Peter – Arolo nên một cặp bài trùng lúc đầu đầy gượng gạo nhưng về sau lại tung hứng cực kỳ hài hước.

Dù không tránh khỏi một vài tình tiết rập khuôn, bộ phim vẫn cân bằng hoàn hảo giữa những tiếng cười sảng khoái và những giọt nước mắt xúc động, mang về cho Jordan Firstman một màn ra mắt vang dội tại Liên hoan phim Cannes.

Giấc mơ là ốc sên (The Dream is a Snail)

Là bộ phim phim ngắn Việt Nam đầu tiên trong lịch sử lọt vào danh sách Tranh giải chính thức và cạnh tranh danh hiệu Cành cọ vàng cho phim ngắn tại Cannes, Giấc mơ là ốc sên của đạo diễn Nguyễn Thiên Ân chắc chắn là một tác phẩm không thể bỏ lỡ. Thuộc thể loại hài đen, phim kể về Huy, một diễn viên không tên tuổi, sống trong một xe van chật hẹp, được nhận vào làm người mẫu trong hội thảo dành cho những người già hồi xuân. Công việc mà anh được giao rất kỳ lạ: nằm yên bất động trên mặt bàn để làm đường đua cho đám ốc sên. Cho đến một ngày, anh chàng tội nghiệp dần nảy sinh cơn nghiện bất thường liên quan đến những con ốc.

poster giấc mơ là ốc sên (the dream is a snail) 2026 nguyễn thiên ân cannes
Ảnh: Kontribute

Thông qua một tiền đề có phần quái dị nhưng lại chạm đến những chủ đề vô cùng nặng đô, tác phẩm khắc họa cách mà những người trẻ thuộc thế hệ này đang “phủ phục” trước chủ nghĩa tiêu thụ. Phim mang lại một hiệu ứng đầy ám ảnh và giáng một đòn mạnh mẽ vào tâm trí người xem, phản chiếu chính thực tế rằng chúng ta hoàn toàn nhận thức được sự bủa vây của chủ nghĩa tiêu thụ, nhưng lại bất lực không thể nào thoát ra được.

Cảnh phim trong “Giấc mơ là ốc sên”. (Ảnh: Kontribute)

Minotaur

Đạo diễn Andrey Zvyagintsev vừa có màn tái xuất huy hoàng tại Liên hoan phim Cannes 2026 với tác phẩm Minotaur, kết thúc gần một thập kỷ vắng bóng trên màn ảnh rộng. Lấy bối cảnh nước Nga vào năm 2022 giữa cuộc xung đột với Ukraine, chuyện phim xoay quanh Gleb (Dmitriy Mazurov), một CEO đang lên kế hoạch sa thải nhân viên để đẩy họ vào danh sách nhập ngũ, đúng lúc gã phát hiện vợ mình đang ngoại tình.

Khi kẻ nhẫn tâm vạch ra âm mưu bỉ ổi nhằm trục lợi và bóc lột những kẻ yếu thế nhất trong cộng đồng lại bị chính người đầu ấp tay gối phản bội, bộ phim đã vượt lên trên những mâu thuẫn hôn nhân thông thường. Đó là lời khắc họa sâu sắc về sự phân hóa giai cấp trong bối cảnh chính trị đầy biến động. Một tác phẩm u tối, nặng nề và để lại một hậu vị nhức nhối khôn nguôi.

poster cho minotaur tại lhp cannes 2026
Ảnh: Cannes

Xem thêm

Cảm thức về căn tính nữ trong điện ảnh đương đại Việt Nam

Điện ảnh Việt: Một năm nhìn lại

Phim điện ảnh Doraemon: Nobita và lâu đài dưới đáy biển


 

Nhóm thực hiện

Bài: Audrey

Chia sẻ:

Đã sao chép liên kết bài viết.

BÌNH LUẬN (0)

ELLE Interview

Sao & ​Showbiz