Review phim “The Scarecrow”: Kỳ án “bù nhìn” và những phận đời mắc kẹt giữa dòng thời gian

Khởi nguồn từ vụ giết người hàng loạt tại Gangseong, "The Scarecrow" đưa khán giả ngược về ba mươi năm trước để bước vào một hành trình điều tra nghẹt thở và đầy ám ảnh. Bằng lối kể chuyện đan xen quá khứ - hiện tại cùng hình tượng "bù nhìn" kỳ quái của kẻ sát nhân, bộ phim là một chuỗi những nút thắt bí ẩn thách thức mọi suy đoán của người xem.

Thuộc thể loại trinh thám hình sự, The Scarecrow tái hiện lại chuỗi vụ án sát hại liên hoàn có thật tại Hwaseong vào những năm 1980 – nỗi ám ảnh kéo dài hơn ba thập kỷ của xã hội Hàn Quốc. Phim mở đầu khi chân tướng thủ phạm được hé lộ qua xét nghiệm ADN ở hiện tại, sau đó đưa khán giả quay ngược thời gian về thời điểm thám tử Kang Tae Ju (Park Hae Soo) bị điều chuyển về vùng quê Gangseong. Tại đây, trong nỗ lực điều tra để khôi phục danh dự, Tae Ju rơi vào tình thế trớ trêu khi phải hợp tác với công tố viên Cha Shi Young (Lee Hee Jun) – kẻ từng bắt nạt anh thời đi học và cũng là người anh căm ghét nhất. Trái ngược với một Tae Ju đầy khao khát công lý, Shi Young là một công tố viên ưu tú với tư duy lạnh lùng, kẻ luôn xem vụ án này như một bàn đạp chính trị để bước vào chính trường. Phía sau hành trình tìm ra hung thủ, phim đào sâu vào những ràng buộc tâm lý dai dẳng – nơi quá khứ vẫn tiếp tục bóp nghẹt cuộc sống của con người ở hiện tại.

Poster phim Hàn The Scarecrow.
Hành trình tìm kiếm hung thủ đào sâu vào những ràng buộc tâm lý dai dẳng. (Nguồn: ENA)

Nội dung phim “The Scarecrow”: Vụ án giết người hàng loạt và nỗi đau chưa có lời giải

The Scarecrow không kể từ bối cảnh khi tội ác xảy ra mà chọn một điểm chạm khác: thời điểm 30 năm sau khi vụ án không còn thời hạn truy tố. Sau đó, bộ phim đưa người xem về tới khung cảnh tại vùng quê Gangseong với sự xuất hiện dồn dập của những vụ án mạng. Hung thủ luôn nhắm vào những phụ nữ đi một mình trên cánh đồng đêm, siết cổ nạn nhân và trói họ theo một cách thức giống nhau với mọi nạn nhân. Hơn cả, kẻ sát nhân còn biến mình trở thành “bù nhìn” đứng giữa cánh đồng để theo dõi các nạn nhân, từ đó họ không nhận ra sự xuất hiện của mình.

Chuỗi án mạng liên hoàn không rõ động cơ đã làm đảo lộn cuộc sống yên bình tại địa phương. Với nạn nhân từ mọi lứa tuổi: học sinh đến người trung niên, vụ án đã gieo rắc nỗi kinh hoàng lên toàn vùng quê Gangseong. Vụ án khiến những người ở lại phải sống trong nỗi đau khôn nguôi, còn những người sống sót thì mãi bị giam cầm trong bóng ma tâm lý. Sự sợ hãi thường trực đã biến cuộc sống của người dân nơi đây thành một hành trình dài của sự lo âu và ám ảnh.

Phim The Scarecrow xoay quanh vụ án mạng xảy ra hàng loạt tại Gangseong.
Vụ án mạng xảy ra hàng loạt khiến cảnh sát ráo riết tìm ra hung thủ. (Nguồn: ENA)

Xuyên suốt bộ phim, các manh mối liên tục xuất hiện nhưng chân dung kẻ sát nhân vẫn là một ẩn số thách thức suy đoán của khán giả. Bằng cách cài cắm những vật chứng tình cờ cùng những biểu cảm, cử chỉ đầy ẩn ý của tên sát nhân ở hiện tại, The Scarecrow dẫn dắt người xem vào sự suy luận và so sánh giữa hiện tại và quá khứ để nhận ra điểm tương đồng và tìm ra ai mới thực sự là kẻ đứng sau “hình nhân” máu lạnh này.

Sứ mệnh cả đời của những người có trách nhiệm với sự thật

Mối quan hệ giữa thám tử Kang Tae Ju và công tố viên Cha Shi Young là cuộc chạm trán đầy duyên nợ giữa nạn nhân và kẻ bắt nạt trong quá khứ. Hai con người mang theo hai lý tưởng hoàn toàn trái ngược: trong khi Tae Ju mang trong mình khát khao tìm ra công lý, sẵn sàng dùng mọi cách để buộc hung thủ lộ diện, thì Shi Young lại là công tố viên sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được danh vọng.

Park Hae Soo và Lee Hee Jun trong phim The Scarecrow.
Sự chạm trán đầy duyên nợ giữa nạn nhân và kẻ bắt nạt trong quá khứ. (Nguồn: ENA)

Qua đó, The Scarecrow tái hiện chân thực công việc của những cảnh sát hình sự những năm 1980 – thời đại mà công nghệ ADN hay hệ thống CCTV vẫn còn là điều xa xỉ. Trong bối cảnh đó, sự kết hợp điều tra giữa cảnh sát và công tố viên dù đầy kịch tính nhưng vẫn không thể tìm ra lời giải, cho thấy sự bất lực của con người trước sự thật về vụ án.

Người xem sẽ được chứng kiến sự chính trực và tinh thần quả cảm của những người cảnh sát năm ấy: họ phá án bằng những suy luận tinh tường, bằng sự kiên trì bám trụ địa bàn; họ dám đóng giả nạn nhân, dấn thân vào hiểm nguy để kẻ sát nhân lộ diện. 30 năm sau, trong bối cảnh công lý đã bất lực vì thời hiệu truy tố đã hết, Tae Ju vẫn đau đáu một tâm nguyện duy nhất: phải buộc hung thủ phải nhận tội. Đó là trách nhiệm của một người cảnh sát với luật pháp, trách nhiệm với những nạn nhân đã ra đi và với cả một xã hội đã sống trong sự lo âu ám ảnh. Sau cùng, sứ mệnh của người cảnh sát không chỉ dừng lại ở việc bắt giữ hung thủ, mà còn là kiên trì đi tới tận cùng sự thật bằng một ý thức trách nhiệm lịch sử sâu sắc.

Hình tượng “bù nhìn” trong “The Scarecrow” – những con người mắc kẹt giữa hai bờ thời gian

Trong The Scarecrow, hình tượng bù nhìn là dấu vết của kẻ sát nhân, đồng thời là một ẩn dụ về con người: họ là những cuộc đời luôn bị treo lơ lửng giữa quá khứ và hiện tại, không thể thoát ra. Bộ phim khéo léo dịch chuyển giữa ba mốc thời gian – từ tuổi thơ bị bắt nạt của Tae Ju, tới những năm tháng cảnh sát lăn lộn với nghề và ráo riết điều tra về vụ án, cho đến hiện tại 30 năm sau khi sự thật được phơi bày. Sự xuất hiện đan xen này chứng minh cho những sang chấn tâm lý dai dẳng, thứ vốn chẳng thể phai nhạt đi dù thời gian có tàn nhẫn trôi qua.

Sự căm ghét mà Tae Ju dành cho kẻ từng bắt nạt mình, Shi Young, là minh chứng rõ nhất cho sự ám ảnh tâm lý đó. Dù hàng chục năm đã qua, chỉ cần một hình ảnh tương tự gợi nhắc, những ký ức cũ lại xuất hiện trong tâm trí của Tae Ju. Phía sau vỏ bọc của một cảnh sát cứng rắn, anh vẫn mãi là cậu học sinh mang trong mình những tổn thương chưa từng nguôi ngoai.
Hình ảnh Tae Ju với mái tóc bạc, kiên trì vào tù gặp hung thủ chỉ để nhận lấy một lời thú tội đã muộn màng, khắc họa sâu sắc nỗi đau về “sứ mệnh cuộc đời của một cảnh sát”. Suốt 30 năm, anh tự giam mình trong nỗi đau đáu về một nhiệm vụ chưa hoàn thành. Vụ án năm xưa đã lấy đi sinh mạng của các nạn nhân và tước đoạt sự bình yên của cả một vùng quê. Đối với Tae Ju, việc hung thủ đã lộ diện mà không thể bị pháp luật trừng phạt khiến anh phải đứng trước câu hỏi: liệu lời thú tội này có đủ để cứu rỗi tâm hồn anh, hay anh vẫn sẽ mãi sống trong sự dằn vặt của một người đã không thể đưa tội ác ra ánh sáng?

Bộ phim còn mang tới góc nhìn về cách quá khứ định hình số phận con người thông qua câu chuyện gia đình Tae Ju. Sai lầm của người mẹ – người từng bị người đời đàm tiếu và bỏ mặc con cái để đi theo đàn ông, đã trở thành “bản án” treo lơ lửng trên đầu anh em Tae Ju. Định kiến xã hội khiến em gái anh bị ngăn cản hôn nhân và mất đi sự tin tưởng của mọi người. Sự oán hận và nỗi lo lắng khi người khác nhắc đến mẹ đã trở thành một bóng ma tâm lý ngăn cản họ bước tiếp trong tương lai.
Sau cùng, hình tượng bù nhìn giống như sự lơ lửng của con người trong dòng thời gian. Con người không thể thay đổi quá khứ, nhưng nếu không học cách buông bỏ, họ sẽ mãi mắc kẹt tại mốc thời gian đau thương đó. Tâm trí bị ám ảnh sẽ bóp nghẹt hiện tại và chỉ khi đủ can đảm để “bước xuống khỏi giá treo” của những nỗi đau cũ, họ mới có thể bắt đầu chương mới của cuộc đời mình.

Hình tượng bù nhìn của kẻ sát nhân trong phim The Scarecrow.
Hình tượng bù nhìn của kẻ sát nhân gây ám ảnh. (Nguồn: ENA)

Liệu sự thật có đủ sức cởi trói cho những cuộc đời đang lơ lửng?

Vậy khi đã tìm được ra lời giải, việc hung thủ thú nhận tội ác có làm giảm đi nỗi đau đã qua, hay chỉ là sự bắt đầu để con người học cách tha thứ? Tha thứ ở đây không phải là dung túng cho tội ác, mà là cách để những người trong cuộc tự cởi trói cho tâm lý trong mình, chấp nhận sự thật để hướng tới một tương lai bớt nặng nề hơn. Nỗi đau có thể không bao giờ nguôi ngoai, nhưng việc chấp nhận một cuộc đời đã rẽ hướng, chấp nhận sự mất mát vĩnh viễn và cả những giới hạn của pháp luật, chính là cách để họ thực sự sống tiếp – thay vì mãi tồn tại như những bù nhìn bị trao lơ lửng giữa thời gian.

Giờ đây, việc tìm ra chân tướng hung thủ đã sẽ dần được tiết lộ, nhưng nhường chỗ cho thực tại đau đơn hơn: sau tất cả, cuộc đời của những người ở lại sẽ tiếp diễn thế nào? The Scarecrow mở rộng câu chuyện đến tất cả những người đã từng liên quan – từ nạn nhân, thân nhân cho đến những cảnh sát, công tố viên và phóng viên đã dành cả đời để truy đuổi sự thật. 30 năm là một quãng đời, và khi mọi uẩn khúc được lý giải, họ vẫn phải loay hoay học cách chung sống với những vết sẹo chưa bao giờ lành.

“Thú nhận là khởi đầu của tha thứ, và tha thứ mở ra cánh cửa cứu rỗi” – đó là lời được treo trong phòng thăm tù nhân 30 năm sau. Tae Ju quyết tâm nghe được một lời thú tội, bởi khi đó, sự tha thứ trong anh mới có thể bắt đầu tìm đường đi và những người sống sót mới có thể đặt dấu chấm kết thúc cho hành trình rượt đuổi vô vọng trong tâm trí. Lời thú tội ấy sẽ là nơi để con người bắt đầu học cách buông bỏ, tìm thấy sự thanh thản và thực sự sống tiếp cuộc đời mình.

Hình tượng thám tử Tae Ju trong phim The Scarecrow.
Tae Ju coi việc tìm ra sự thật là sứ mệnh cuộc đời của mình. (Nguồn: ENA)

Xem thêm

Review phim “We Are All Trying Here”: Lời an ủi mạnh mẽ dành cho những con người đang lạc lối

Review phim “Climax”: Vòng xoáy tham vọng và bức tranh sống còn khốc liệt của giới thượng lưu

“Mùa vàng” phòng vé 30/4: Phim Việt cạnh tranh khốc liệt, hoạt hình ngoại phủ sóng


Nhóm thực hiện

Bài: Ngân Giang

Chia sẻ:

Đã sao chép liên kết bài viết.

BÌNH LUẬN (0)

ELLE Interview

Sao & ​Showbiz